⬅ Trước Tiếp ➡
"Không có việc gì, đều qua hết rồi." Bắc Bắc không nghĩ lừa gạt Tiểu Ngư, nhưng tạm thời chưa nói, cô cũng không nghĩ sẽ nói chuyện của mình và Chu Thịnh cho người khác biết, tính cách của Tiểu Ngư tương đối nóng nảy, Bắc Bắc lo lắng nếu như cô nói ra, khả năng Tiểu Ngư sẽ đi tìm Chu Thịnh gây rắc rối.
Tuy nhiên cũng có thể không thấy Chu Thịnh, nhưng cô cũng không muốn người khác hiểu lầm những điều không tốt về Chu Thịnh.
"Thật sự không có việc gì?" Tiểu Ngư có chút không tin nhìn cô, vẻ mặt sốt ruột nói "Nếu cậu thật sự có chuyện gì, nhất định phải nói ra, cùng lắm thì không về cái nhà đó nữa, làm gì có cha mẹ nào lại đối xử với con mình như vậy, cậu cũng không phải do bọn họ nhặt về."
Nghe vậy, Bắc Bắc sửng sốt vài giây, cười khổ, "Không có việc gì, hiện tại tớ đã dọn ra ngoài ở rồi, cậu cũng đừng lo lắng, nếu có chuyện, tớ nhất định sẽ nói với cậụ"
"Vậy cậu nhớ nha, tuy tớ không có bản lĩnh gì, nhưng nhà của tớ cũng không nghèo đến nổi không đủ nuôi cậụ"
Bắc Bắc bật cười, vội vàng gật đầu đáp, "Được được, tớ biết rồi."
"Được, vậy thì vào thôi, ngày mai còn đi học."
"Ừ."
Hai người trở về kí túc xá, Bắc Bắc liền bò lên giường, phòng của bọn cô có bốn giường, là loại giường tầng, lúc đầu có chút không thích ứng được, nhưng Bắc Bắc hiện tại, năng lực thích ứng có thể nói là siêu tốt, hoàn toàn OK.
Nằm ở trên giường, Bắc Bắc ngửi thấy hương chanh tỏa ra từ chăn, cảm thấy thỏa mãn.
Điện thoại rung một cái, cô vội vàng tắt âm, mở ra là tin nhắn của Chu Thịnh.
Chu Thịnh gửi cho cô là mấy tấm ảnh phong cảnh nước ngoài, còn có một tấm phòng khách sạn, Bắc Bắc nhìn, khẽ cười.
Bắc Bắc Thật là đẹp.
Chu Thịnh Lần sau em được nghỉ, sẽ mang em đến đây.
Bắc Bắc Được.
Cô cũng không khách khí, dù sao bây giờ ở cùng với Chu Thịnh, giọng điệu cũng không còn như trước.
Chu Thịnh Ở trường đã thích nghi được chưa, cùng các bạn kí túc xá sống chung như thế nào?
Bắc Bắc Rất tốt, các cô ấy đều đối xử tốt với tôi. Buổi tối còn cùng nhau đi ăn lẩu, tí nữa gửi ảnh cho anh.
Chu Thịnh Được.
Hai người nói chuyện hồi lâu, đến lúc Bắc Bắc mệt rã, Chu Thịnh mới cho cô đi ngủ.
Bên này Bắc Bắc dần chìm vào giấc ngủ, nhưng Chu Thịnh bên kia, lúc này mới bắt đầu công việc.
Tào Nhất Minh nhìn Chu Thịnh bỏ điện thoại xuống, mới đem tài liệu trong tay qua, "Chu tổng, ngài nhìn xem đây là tư liệu mới nhất, liên quan tới vấn đề nguyên liệu, hình như có cái gì không ổn."
Chu Thịnh đưa tay nhận lấy, gật đầu một cái, "Ừ, để tôi xem trước."
"Vâng."
"Cậu sửa lại một phần tài liệu của công ty này cho tôi, buổi chiều sẽ mở cuộc họp có lúc cần dùng đến."
"Vâng."
Hai người ở khách sạn làm việc, Chu Thịnh đi qua đây, bởi vì sản phẩm nguyên vật liệu xảy ra một số vấn đề, tập đoàn Chu thị tham gia vào một loạt các ngành công nghiệp cực lớn, quần áo và các sản phẩm làm đẹp, tuy nhiên công ty vẫn chiếm nhiều lợi nhất từ ngành tài chính.
Buổi chiều Chu Thịnh mở cuộc họp, cho nên những tài liệu này, hai người cần sửa lại, bởi vì lúc nãy cùng Bắc Bắc nhắn tin nói chuyện làm mất không ít thời gian, cho nên lúc này Chu Thịnh phải nhanh chóng hoàn thành xong.
Bận tối mày tối mặt.

⬅ Trước Tiếp ➡