Lê Mẫn chăm chú nhìn Bắc Bắc “Là thật nhưng năm năm đó . . . . . . . . . . . không phải là được cảnh sát tìm thấy ở tɾong núi mà bị một người đàn ông táng tận lương tâm làm.” Trong lời nói của chị tràn đầy sự căm hận “Em gái chị từ nhỏ bị người người nhà cưng chiều nuôi lớn, cho dù thất lạc rồi, mọi người cũng dành hết tâm tư để tìm em ấy. Mỗi nơi, Tần Tuấn đều đi tìm em ấy, chỉ cần nghe phong phanh tin tức gì đó thì đều đến tìm. Tìm mấy năm rồi, cuối cùng cũng tìm được người. Khi dẫn về nhà, em gái chị bị chứng bệnh tự bế, không thể nói chuyện nữa. Tần Tuấn luôn ở bên em ấy, khiến em ấy một lần nữa mở miệng nói chuyện.”
Lê Mẫn nhớ lại những chuyện khi đó “Tần Tuấn và em gái chị từ nhỏ đã thích nhau rồi. Vốn định hai đứa trưởng thành thì sẽ đính hôn, nhưng ai mà ngờ được lại xảy ra chuyện như thế.”
Mặt mày Bắc Bắc nhăn lại, hỏi tiếp “Sau đó thì sao?”
Lê Mẫn đưa mắt nhìn cô “Chu Thịnh không nói cho em biết chuyện tiếp the0 sao?”
Bắc bắc giật mình, khẽ nói “Có nói nhưng em muốn biết cụ thể, muốn biết từ miệng chị nói ra.”
Cô không biết nên nói thế nào. Chuyện Lê Mẫn nói và chuyện Chu Thịnh nói h0àn toàn giống nhau, cũng cực kỳ giống với h0àn cảnh nửa đời trước của Lộ Tình. Chẳng qua là Lộ Tình tɾong kịch bản không bị chứng tự bế, cũng không thích ứng h0àn cảnh như Lê Mẫn vừa nói.
Ngược lại là vô cùng lạc quan. Quay về thành phố, tiếp tục bắt đầu cuộc sống một mình như cây cỏ nhỏ cứng cỏi, ma͙nh mẽ hướng lên, nỗ lực trưởng thành.
Không bị bất kỳ h0àn cảnh nào đánh bại.
Nghe vậy, Lê Mẫn giật mình, chị còn chưa kịp trả lời câu hỏi của Bắc Bắc thì phía sau truyền đến một giọng nói quen thuộc.
Tần Tuấn nhìn người cách không xa, nói “Vậy hãy hỏi chú đi.”
Vậy không bằng hỏi chú đi.
Câu nói này vẫn văng vẳng bên tai Bắc Bắc. Sau khi giật mình, cô nhìn người đàn ông trước mặt. Tần Tuấn rấtcao lớn, nói chuyện rấttrầm ổn nhưng bộ dạng có thể nhìn ra là thanh tú tuấn mỹ, vẻ ngoài khi còn trẻ chắc cũng không kém.
Bắc Bắc nhìn chăm chăm người đàn ông trước mặt, người đàn ông rấtgiống mình. Nhất thời chưa thể hồi phụctinh thần, vẫn là Lê Mẫn ho một tiếng, nhìn Bắc Bắc hỏi "Chị đi trước nhé. Hai người nói chuyện đi."
Tần Tuấn gật đầu "Chị qua bên kia đi."
"Ừm."
Sau khi Lê Mẫn đi, Bắc Bắc bỗng nhiên hỏi "Tôi hỏi, chú sẽ nói chứ?"
Khuôn mặt Tần Tuấn lạnh nhạt nhìn cô, khẽ ừm một tiếng "Có. Hỏi đi, muốn biết chuyện gì?"
Bắc Bắc suy nghĩ giây lát, hỏi một vấn đề khiến Tần Tuấn không ngờ đến "Tại sao chú lại đến đây?"
Tần Tuấn sửng sốt, hơi ngạc nhiên khi cô hỏi vấn đề này "Chú xuấthiện ở đây lạ lắm sao?"
"Đúng thế." Bắc Bắc không ngốc. Trước đây quay phim ở thành phố, người này không đến, bây giờ quay ở vùng núi hẻo lánh này thì lại xuấthiện. Dùng đầu ngón chân nghĩ sơ qua, cô cũng có thể cảm thấy xuấthiện một điều không bình thường.