Thần sắc của Tần Tuấn vẫn thản nhiên, nhìn Bắc Bắc bằng đôi mắt sâu xa không thấy đáy, khiến người ta nhìn không ra bên tɾong rốt cuộc cất giấu những gì. Thật ra Bắc Bắc rấtsợ đối diện với những người như vậy, cứ cảm thấy tâm tư gì của bản thân cũng đều bị người ta liếc mắt nhìn thấu được. Nhưng mà, cô dường như lại không sợ Tần Tuấn như vậy. Cô không thể nói ra rốt cuộc bản thân cảm giác thế nào, nói tóm lại, thì cảm thấy . . . . . . . . . . . . kỳ lạ không nói ra được.
"Hơi lạ."
Bắc Bắc yên lặng, nghe Tần Tuấn nói tiếp.
Tần Tuấn nhìn Bắc Bắc, suy nghĩ chốc lát rồi nòi "Vừa rồi muốn hỏi Lê Mẫn chuyện gì?"
Nghe vậy, Bắc Bắc hỏi ngược lại một câu "Không phải chú đã nghe hết rồi sao?"
Tần Tuấn nhướn mi, nhìn Bắc Bắc nói "Tính cách giống thật."
Bắc Bắc ngây ra, câu nói bên miệng giống ai không hỏi được, chỉ tiếp tục im lặng. Cô vội vã muốn từ miệng Tần Tuấn nói ra câu trả lời, cô biết bản thân muốn biết câu trả lời kia.
"Em gái của Lê Mẫn Lê Miên, con từng nghe cái tên này rồi chứ?" Khi Tần Tuấn nói hai chữ Lê Miên, giọng điệu thay đổi rõ ràng nhẹ nhàng hơn nhiềụ
Bắc Bắc lẳng lặng lắng nghe.
Tần Tuấn cười "Những việc Chu Thịnh điều tra, h0àn toàn là sự thật. Chẳng qua là có một điểm Chu Thịnh không biết."
"Là gì vậy?"
"Cô ấy ở đâụ"
Hai mắt Bắc Bắc sáng lên, nhìn người đàn ông trước mặt "Ở đâu?"
Tần Tuấn bỗng nhiên cúi đầu nhìn Bắc Bắc "Không muốn biết những chuyện khác sao?"
"Muốn." Làm sao cô lại không muốn chứ. Thời gian gần đây, Bắc Bắc ngay cả nằm mơ cũng muốn biết chuyện xảy ra năm đó, người nhà họ Đồng có thật sự ghê tởm, quá đáng như vậy hay không.
Thời gian năm thật sự không dám nghĩ Lê Miên rốt cuộc gặp phải những chuyện gì.
Tần Tuấn bắt đầu kể chuyện cũ, thật sự rấtgiống với Chu Thịnh nói. Điều duy nhất không giống chính là người nhà họ Đồng thật ra không cố ý bắt cóc Lê Miên. Lê Miên quả thật đã trải qua hai lần bắt cóc nhưng đó đều là những kẻ lưu manh, mà cha Đồng tình cờ nhìn thấy, cứu Lê Miên. Nguyên nhân chính là vì lúc đó nhà họ Lê ốc không mang nổi mình ốc, nhà họ Lê vừa mới bị phía trên điều tra ra vài vấn đề, mọi người hằng ngày đều lo sợ, h0àn toàn không có ai chú ý đến việc không thấy Lê Miên. Thậm chí là không có ai chú ý việc Lê Miên bị bắt cóc. Ngay ban đầu lúc Lê Miên đi chỉ nói đến nhà bạn ở hai ngày, dù sao khi đó nhà họ Lê lúc nào cũng có người đến nhà thăm hỏi, sợ ảnh hưởng đến tâm trạng của Lê Miên cho nên nhà họ Lê đồng ý cho cô ra ngoài.
Mãi đến ba ngày sau, Lê Miên vẫn không liên lạc với gia đình, người nhà họ Lê mới hốt hoảng.
Chỉ là khi đó, Lê Miên đã bị người có lòng dạ đen tối chú ý đến, nhốt lại. Ông Đồng là người thông minh, đã tránh được tất cả những tra hỏi của mọi người còn đánh lừa phương hướng nhà họ Lê và nhà họ Tần, khiến tất cả mọi người cho rằng Lê Miên lần này bị bắt đem đi bán lên vùng núi cao xa xôi. Vì vậy, ngay khi bắt đầu, phương hướng tìm kiếm của nhà họ Lê và nhà họ Tần lại bỏ qua những nơi như nhà tàu cảng biển, không chú ý khu vực thành thị, hơn nữa không ngờ đến người thương nhân đã từng gặp mặt này.