⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng nằm xuống giường, Bắc Bắc lại mất ngủ.
"Chu Thịnh."
Cô gọi tên anh, nghĩ rồi hỏi "Anh nói xem, nếu sau khi chúng ta lấy đủ bằng chứng, nhà họ Lê sẽ làm gì nhà họ Đồng?"
Chu Thịnh hơi giật mình, cúi đầu nhìn Bắc Bắc "Muốn biết à?"
"Đúng thế."
Chu Thịnh nói "Nếu đủ bằng chứng, nhà họ Lê chưa cần bắt chẹt bằng bối cảnh thì nhà họ Đồng cũng sụp đổ, chỉ cần bị bắt giam năm năm cũng đã đủ rồi."
Bắc Bắc ừ một tiếng, khép mắt nhìn chăn trước mặt, trợn mắt nói "Lúc trước em còn thấy suy cho cùng nhà họ Đồng cũng có ơn nuôi mình, nên dù bị đối xử phân biệt, em vẫn thấy phải báo đáp công ơn dưỡng dục." Nhưng giờ, Bắc Bắc không nghĩ thế nữa. Cô không phải thánh, nhà họ Đồng nuôi mình hai mươi năm là sự thật, nhưng nếu không vì cha Đồng phát rồ, Lê Miên sẽ không như hiện giờ, nhà họ Lê cũng sẽ không đến mức không tìm thấy cô.
Cho dù không tìm được thì cũng có kết quả khác.
Dù nói thế nào, Bắc Bắc cũng cảm thấy không thể tha thứ. Hiện giờ, tɾong cô, nhà họ Đồng đã không còn tình cảm gì. Chửi cô máu lạnh cũng được, mắng cô không cảm xúc cũng thôi, tóm lại, giờ cô chỉ muốn nhà họ Đồng suy sụp, chỉ muốn những người làm tổn thương Lê Miên bị quả báo.
Cô chỉ còn lại ý nghĩ duy nhất này thôi.
"Chu Thịnh."
"Em nói đi."
"Anh đã thu mua Đồng thị xong chưa?"
Chu Thịnh ừ một tiếng "Chuẩn bị đổi tên rồi."
"Hả?" Bắc Bắc kinh ngạc nhìn anh "Gì cơ?"
Chu Thịnh giải thích tóm tắt "Giờ vẫn có vài người nắm cổ phiếu của Đồng thị, khoảng thời gian trước họ vẫn là cổ đông, nhưng nhanh thôi, chuyện đó sẽ không giữ được nữa." Điều Chu Thịnh muốn chính là toàn bộ cổ phần công ty tɾong Đồng thị, sắp tới lại vướng víu rồi. Đẻ mua được cổ phần Đồng thị, Chu Thịnh đập tiền không ít . Đối với Chu Thịnh, tiền cũng không quá quan trọng, vậy nên anh không để ý lỗ vốn hay không. Hơn nữa, với góc độ là người kinh doanh, Chu Thịnh thấy ba năm nữa, số tiền này sẽ được kiếm lại toàn bộ.
"Qua mấy ngày nữa em sẽ biết thôi."
Lúc này Bắc Bắc thật sự không quá để ý đến những lời nọ của Chu Thịnh. Cô dồn toàn bộ tinh thần vào chuyện của Lê Miên, nghe Chu Thịnh nói vậy, cô cũng chỉ gật đầu cho qua.
Hai người ngủ một giấc, đến khi dậy, Bắc Bắc hỏi ngay "Họ đã gọi cho anh chưa?"
"Rồi."
Chu Thịnh cúi đầu nhìn, hôn lên mặt cô, dịu dàng nói "99%"
Bắc Bắc ngẩng đầu nhìn anh, im lặng một lúc rồi gật đầu "Em biết rồi." Thật ra thì cũng là điều dễ đoán, chẳng qua vẫn cần xác định mà thôi.
Cô híp mắt nhìn thứ gì đó trước mặt, vừa buồn cười vừa muốn khóc.
Tìm được cha mẹ ruột, nhưng tiếc thay, mẹ mình lại trở nên như thế...
"Sao lại khóc rồi?" Chu Thịnh dịu dàng dỗ dành, lấy tay lau nước mắt của cô.
Bắc Bắc ôm anh, khẽ nói "Xúc động quá thôi." Cô thì thầm "Thì ra em không phải người không có cha mẹ." Những lời này vô cùng đau xót, chỉ là hiện giờ Chu Thịnh cũng không hiểụ
Sau khi xác nhận thân phận, Tần Tuấn gọi đïện cho Bắc Bắc, nói sơ lược về việc của Lê Miên và mong cô có rảnh thì tới thăm bà.

⬅ Trước Tiếp ➡