⬅ Trước Tiếp ➡
Tuy giờ Lê Miên trở nên như thế, nói chuyện cũng gặp khó khăn, nhưng vẫn rấtthích cô con gái mãi mới có được. Tình cảm máu mủ ruột thịt không thể cắt bỏ ấy dường như trời sinh ra đã vậy.
Bắc Bắc đều đồng ý "Được, không sao, mai cháu lại tới."
Tần Tuấn gật đầu "Mai chú phải đến công ty một chuyến, lúc đến thì con gọi cho Lê Mẫn nhé."
"Vâng."
Tắt máy, Bắc Bắc gọi đïện thoại cho Trần Tĩnh, dặn chị không nhận nhiều việc cho mình. Cô không tả được cảm giác của mình thế nào, tóm lại, trước mắt Bắc Bắc chỉ muốn ở chung với Lê Miên nhiều hơn. Tuy rằng tình cảm có thể không thân, nhưng cô vẫn muốn đến thăm bà. Nhiều năm chưa làm tròn chữ hiếu là do không biết mẹ ở đâu, nhưng giờ đã biết, Bắc Bắc cảm thấy mình nên làm gì đó.
Trần Tĩnh cũng coi như biết được đôi chút về chuyện của Bắc Bắc, vậy nên cô vừa nói Trần Tĩnh đã đồng ý, nhưng những công việc đã sắp xếp từ trước thì không bỏ được.
"Phim sắp được công chiếu rồi."
Bắc Bắc giật mình, hơi ngạc nhiên "Đến lúc phải đi tuyên truyền ạ?"
Trần Tĩnh gật đầu "Ừ, Mã Viễn nói muốn dẫn em cùng đi tuyên truyền. Vai của em rấtquan trọng, hơn nữa chủ yếu là em có thể xuấthiện trước công chúng, em thấy thế nào?"
Bắc Bắc suy nghĩ giây lát "Vâng, đến lúc xếp lịch thì chị nhắc em nhé."
Trần Tĩnh ừ một tiếng "Không thành vấn đề, sắp tới chị sẽ không xếp việc mới cho em nữa."
"Vâng."
Bàn với Trần Tĩnh xong, Bắc Bắc trở nên rảnh rỗi hẳn.
Hằng ngày cô đều tới nhà họ Lê thăm Lê Miên. Thật ra Bắc Bắc cũng không phải làm gì, chỉ ngồi với bà, im lặng, thi thoảng nói một hai câu, kể về tình huống dạo gần đây của mình, cùng xem TV với Lê Miên. Bắc Bắc xem, còn bà thì nghe.
Sau thời gian đó, Lê Miên chậm rãi tiếp nhận Bắc Bắc, ít nhất thi thoảng sẽ nói thêm hai câu với cô, có lúc Chu Thịnh tới, Lê Miên cũng không tỏ vẻ quá kháng cự.
Thời gian trôi nhanh như thoi đưa, mọi người tɾong nhà họ Lê đều chấp nhận Bắc Bắc. Còn nhà họ Đồng, đến khi Bắc Bắc hay tin, mọi thứ đã không thể thay đổi được nữa.
Án phạt của ông Đồng là ở tù chung thân. Cô không biết nhà họ Lê đã giở thủ đoạn gì, the0 lời Chu Thịnh, sau khi thu thập được toàn bộ chứng cứ, nhà họ Lê nộp đơn báo án ngay lập tức.
Vụ án được thẩm tra nhanh hơn bất cứ vụ án nào khác, ngay hôm sau, ông Đồng liền bị dẫn vào cục cảnh sát. Mọi người thăm hỏi cũng vô ích, còn ông Đồng đại khái cũng biết mình đã vô vọng, từ chối gặp luật sư, sau đó, ông ta nhận toàn bộ tội lỗi của mình.
Quyết định ở tù chung thân cũng the0 đó mà được phán quyết.
Khi Bắc Bắc nghe tin, cô đang ngồi xem TV với Lê Miên. Nghe vậy, cô ngẩn ra một lát rồi ồ một tiếng "Em biết rồi."
Chu Thịnh ngập ngừng một chút, giọng anh vang lên ở đầu bên kia "Bọn họ tìm em."
"Ai cơ?"
"Đám Đồng Xuân."
Bắc Bắc hừ một tiếng "Chu Thịnh, em không muốn gặp họ."
Chu Thịnh đã hiểu "Em không muốn gặp thì thôi. Anh cũng đã thu mua xong công ty nhà họ rồi."
Bắc Bắc mím môi, cúi đầu đáp "Vâng, em biết rồi."
Tắt máy, Lê Miên quay sang nhìn Bắc Bắc, đại khái chắc muốn biết nội dung cú đïện thoại vừa rồi.
Bắc Bắc nghĩ nghĩ, nhìn Lê Miên hỏi "Cô muốn ra ngoài phơi nắng không?"

⬅ Trước Tiếp ➡