Bắc Bắc hứ một tiếng "Em muốn đi ngủ, không muốn nói chuyện với anh."
Chu Thịnh bật cười, cúi đầu nhìn cô gái hai má hồng hào, hỏi "Em muốn chúng ta công khai sau khi bị chụp, hay là để phía anh công khai trực tiếp luôn?"
Lúc trước thật ra cũng có phóng viên chụp được ảnh hai người, nhưng đã bị Chu Thịnh mua lại với giá cao. Đơn giản là vì Bắc Bắc không muốn để lộ, nhưng dựa trên tình huống ngày hôm qua, có lẽ sau này Chu Thịnh không cần mua lại ảnh chụp hai người nữa.
Bắc Bắc chớp chớp mắt, nghĩ một lát rồi đáp "Tùy đi, anh xem tình hình mà làm."
Dù sao cô cũng chẳng sao cả.
Qua một lúc, cô chui đầu ra khỏi chăn, nhìn Chu Thịnh nói "Nhưng mà em muốn giải thích với fan trước đã, tạm thời anh đừng công khai."
"Em chuẩn bị khi nào thì giải thích?"
"Dậy rồi giải thích."
Chu Thịnh bật cười, xoa tóc cô "Ừ, vậy giờ không làm phiền em nữa, an tâm ngủ đi."
"Ừ."
"Ngủ ngon."
"Vợ ngủ ngon."
Hai người quay ra ôm nhau ngủ, yên lặng mà đẹp đẽ.
Sáng sớm hôm sau, Bắc Bắc dậy cho tỉnh táo rồi bắt đầu viết weibo.
Tối qua cô nghĩ rấtlâu, cảm thấy tuy rằng tạm thời chưa tiết lộ thân phận của Chu Thịnh, nhưng có thể kể lại chuyện giữa mình và Chu Thịnh. Thật ra hai người họ chung sống cũng không quá thuận lợi. Lúc trước sở dĩ không nói cũng quả thật có lý do cá nhân, tóm lại, cô sẽ giải thích rõ, còn fan có tin hay không, muốn thoát fan hay không, Bắc Bắc không nhúng tay vào được.
Sau khi đăng weibo, Bắc Bắc cũng mặc kệ bình luận trên mạng.
Cô ăn sáng xong rồi ra cửa, đến nhà họ Lê.
Mấy ngày nay vì quá bận rộn, Bắc Bắc chưa đến nhà họ Lê thăm Lê Miên, cũng không biết Lê Miên còn nhớ tới cô không.
Khi Bắc Bắc đến nhà họ Lê thì đã hơn mười giờ, vừa vào tɾong Lê Mẫn liền nhìn cô, còn cười cười làm Bắc Bắc hơi rén "Chị Mẫn, có việc gì ạ?"
Bởi vì đủ loại nguyên nhân, Bắc Bắc vẫn gọi người tɾong nhà họ Lê như lúc ban đầụ
Lê Mẫn cười "Chị đọc tin trên mạng rồi."
Bắc Bắc im rồi lại im, hỏi Lê Mẫn "Không phải người ta đồn chị không đọc tin trên internet ư?"
Nghe vậy, Lê Mẫn nhíu mày hỏi "Em cũng biết đấy là đồn à? Thực ra chị cũng hóng hớt lắm, hơn nữa đây còn là tin bên lề của em và Chu Thịnh."
Bắc Bắc sờ sờ mũi, không hiểu sao lại đỏ mặt.
Lê Mẫn cười "Đừng ngại, chị chỉ thuận miệng nói thôi, lát nữa chắc Tần Tuấn sẽ tìm em đấy."
"Tìm em làm gì?"
Lê Mẫn hất hàm "Dù gì em cũng là con gái nó, con gái đã gả đi thì thôi, còn thổ lộ trên weibo, Tần Tuấn đọc được thể nào cũng ghen."
Bắc Bắc "... Không đến mức đó chứ." Thật ra cô cảm thấy Tần Tuấn không đối xử đặc biệt gì với mình. Mỗi lần hai người nói chuyện hay ngồi chung cũng chỉ như bạn bè bình thường, có đôi khi Bắc Bắc còn cảm thấy hai người thua cả bạn bè bình thường.
Lê Mẫn hừ một tiếng "Em cứ tới chỗ Miên Miên là biết thôi."
Bắc Bắc à một tiếng "Vâng."
Cô ra nhà đằng sau, thăm Lê Miên xong thì vừa đến lúc ăn cơm trưa thì Tần Tuấn xuấthiện. Hai người đối diện, Bắc Bắc hỏi "Về rồi ạ."
Tần Tuấn gật đầu, do dự nhìn Bắc Bắc.
"Chú có chuyện muốn nói với cháu à?" Bắc Bắc hỏi toạc ra.
Tần Tuấn gật đầu "Có một ít, có rảnh không?"