⬅ Trước Tiếp ➡
"Có chứ." Bắc Bắc không do dự liền đồng ý, tɾong lòng điên cuồng gào thét Lê Mẫn đoán chuẩn như thần vậy.
Hai người đứng tɾong vườn, ánh mặt trời chói lóa chiếu rọi.
Bắc Bắc ngẩng đầu nhìn mặt trời sau đó quay lưng lại, cô nhìn người đàn ông đứng trước mặt hỏi "Chú muốn nói với cháu chuyện gì?"
Tần Tuấn ngẫm nghĩ rồi hỏi "Con và Chu Thịnh quen nhau qua xem mắt sao?"
Bắc Bắc ". . . . . . . . . . . . . . . . Không phải." Cô cười "Có phải chú đã đọc những tin tức trước kia?"
"Ừm."
Bắc Bắc mím môi, giải thích "Ngay từ đầu quả thật là đi xem mắt khá nhiều nhưng những người đó đều không giống Chu Thịnh. Cháu và Chu Thịnh gặp nhau ở h0àn cảnh khác."
"Vậy sao nói con từng tự sát là vì không muốn lấy Chu Thịnh?"
Bắc Bắc khẽ giật mình nhưng nghĩ đi nghĩ lại, the0 như khả năng của Tần Tuấn có thể biết được chuyện này cũng bình thường thôi. Cô gật đầu "Tự sát không phải vì Chu Thịnh. Khi đó cháu biết được mình không phải là con đẻ nên hơi khó chấp nhận."
Nghe vậy, Tần Tuấn nhìn Bắc Bắc chăm chú "Thật sao?"
"Thật ạ." Bắc Bắc gật đầu nói "Cháu lừa chú làm gì chứ. Huống chi là bây giờ cháu và Chu Thịnh rấthạnh phúc, cháu còn phải nói dối chú sao. Khi đó tự sát bởi vì chuyện này, không liên quan gì đến Chu Thịnh. Hơn nữa chú nhất định cũng đã điều tra được, Chu Thịnh thật sự rấttốt với cháụ"
Tần Tuấn không nói gì, điều này ông đương nhiên cũng điều tra được. Bắc Bắc ở nhà họ Đồng chịu nhiều thiệt thòi, sau này Chu Thịnh bằng nhiều cách bảo vệ cô, ông đều biết cả.
"Thích Chu Thịnh lắm à?"
Bắc Bắc cười nhìn Tần Tuấn hỏi "Chú thấy sao nào?" Cô cúi đầu, khẽ nói "Chu Thịnh là người đầu tiên kéo cháu vào thế giới ấm áp, cũng là chồng của cháu, cháu không thích anh ấy thì thích ai nữa?"
Tần Tuấn không còn lời gì để nói.
Hai người đứng tɾong vườn nói chuyện khá lâu, Tần Tuấn mới nói câu cuối cùng "Sau này nếu bị thiệt thòi gì, có thể về nhà, chúng ta từ nhỏ chưa từng cho con cái gì, cũng chưa h0àn thành trách nhiệm của bậc làm cha làm mẹ. Nhưng mà biết được con có tồn tại thì sẽ không giống như trước kia nữa. Con sau này cũng là người có gia đình, có việc gì đều có thể nói với chúng ta." Tần Tuấn suy nghĩ rồi nói "Cha biết chúng ta có thể không như những gia đình khác nhưng chỉ cần con muốn làm, chúng ta đều sẽ ủng hộ con."
Bắc Bắc im lặng khá lâu mới gật đầu "Cháu biết rồi."
Thật ra lớn tầm này rồi, lại nói về tình cảm này nọ thì hơi kỳ cục. Bắc Bắc chưa từng oán trách bọn họ, chẳng qua là nếu như muốn thân thiết giống như những cặp cha mẹ con cái khác thì tạm thời cô thật sự không làm được. Dù sao xa cách hơn hai mươi năm, đột nhiên nhận lại, đột nhiên biết sự thật, cô có thể chấp nhận đã là rấtkhó khăn rồi, thật sự là chưa có cảm giác thân thiết được.
Chỉ có thể từ từ từng bước, từ từ thay đổi thôi. Tần Tuấn cũng biết như thế, cho nên thái độ đối với cô cũng không quá thân thiết, chỉ kiên nhẫn hơn người bình thường một chút.
Trò chuyện một lúc, ba người cùng nhau ăn trưa. Chỉ cần Bắc Bắc đến, cô sẽ ở lại căn nhà này ăn cùng Lê Miên. Cô không thể làm gì được, bây giờ chuyện duy nhất có thể làm là ở bên Lê Miên nhiều hơn.

⬅ Trước Tiếp ➡