⬅ Trước Tiếp ➡
Mã Viễn hướng Tiểu Ngư cười cười, "Chào cô, tôi là Mã Viễn."
Lúc này Tiểu Ngư mới hồi phục tinh thần, nhìn người đàn ông trươc mắt, khéo léo cười, "Xin chào, tôi tên Tư Đồ Tiểu Ngư."
Mã Viễn liếc mắt hai người một cái, duỗi tay chỉ chỉ hai người đằng sau, "Hai người này chắc không cần giới thiệu, các cô đều biết phải không?"
Tiểu Ngư gật đầu như giã tỏi, "Biết biết."
Mà Bắc Bắc đối với phản ứng của Tiểu Ngư cảm thấy có chút dở khóc dở cười.
"Có biết."
Tiểu Ngư nhìn Lê Tiêu vội vàng nóii, "Xin chào xin chào, tôi là thần tượng của anh." Vừa nói xong, mấy người nghe thấy lời cô ấy nói đều bật cười, "Cái gì, cô là thần tượng của anh ấy??"
Tiểu Ngư nghẹn họng, vội vàng sửa lại, "Không không, ý tôi là fans của anh ấy."
Lê Tiêu hơi mỉm cười, nhìn Bắc Bắc rồi quay đầu nhìn sang Tiểu Ngư, gật đầu, "Cảm ơn."
Tiểu Ngư vội vàng nói, "Không cần khách khí, em rất thích phim của anh."
Tống Tuấn Phong một bên nhìn hai người, nhịn không được chen vào, "Xin hỏi các người còn biết có tôi ở bên cạnh không?"
Mọi người "......."
Tống Tuấn Phong vô cùng bi thương, "Tốt xấu gì cũng phải chào hỏi tôi một câu chứ?"
Mọi người tiếp tục trầm mặc.
Bắc Bắc nhìn, nhịn không được bật cười, "Tiểu Ngư cũng là fans của anh."
Đôi mắt Tống Tuấn Phong sáng ngời, nhìn Tiểu Ngư, "Thật là fans của tôi?"
"Tất nhiên rồi, em bởi vì anh giới thiệu mới đến tiệm lẩu này."
Nghe vậy, Tống Tuấn Phong cảm thấy vô cùng kiêu ngạo, vội vàng nói, "Đúng vậy đúng vậy, bữa ăn hôm nay tôi mời." Anh ta vô cùng sảng khoái, làm Bắc Bắc cùng với Tiểu Ngư có chút ngượng ngùng.
Chẳng qua lúc hai người chuẩn bị từ chối, vẫn bị Tống Tuấn Phong bác bỏ.
Bữa ăn hôm nay, cuối cùng vẫn là Tống Tuấn Phong thanh toán.
Mà Mã Viễn nhìn Bắc Bắc, nhịn không được tò mò hỏi lại lần nữa, "Chuyện lần trước tôi nói, cô còn có hứng thú không?"
Bắc Bắc dừng một chút, ngước mắt nhìn Mã Viễn hỏi, "Ông vẫn không tìm được diễn viên sao?"
"Vẫn chưa." Mã Viễn trả lời, kỳ thật là ông không có đi tìm, một phần là không có ai phù hợp, mặt khác là do lần trước nhìn thấy Bắc Bắc, làm Mã Viễn đối với cô có một chút hứng thú.
Bề ngoài cùng khuôn mặt, Bắc Bắc rất thích hợp với nhân vật trong phim của ông.
Chẳng qua cô gái này có thân phận, Mã Viễn vẫn không xác định được, nên cũng không có hành động gì.
Bắc Bắc chớp mắt, nhìn người trước mắt, cô lần nữa từ chối, "Tôi không có kinh nghiệm diễn xuất."
"Không sao, có thể học."
Bắc Bắc "......" Cô có chút muốn biết, vì sao những đạo diễn có tiếng như vậy, đều sẽ tuyển diễn viễn tùy ý như vậy sao.
Trong tiệm lẩu cũng có nhiều khách hàng, mà vị trí của bọn họ cũng xem như không bí mật, cho nên rất nhiều khách hàng nhìn qua.
Mã Viễn suy nghĩ một lúc, đưa số của mình cho Bắc Bắc, nếu cô suy nghĩ lại thì gọi cho ông.
Bắc Bắc cũng không từ chối, chỉ thấp giọng đáp ứng.
Chờ đám người Mã Viễn đi rồi, Tiểu Ngư mới tò mò hỏi, "Mã Viễn tìm cậu có chuyện gì sao?" Cô vừa nãy mải mê nói chuyện với Tống Tuấn Phong, hoàn toàn không cố chú ý tới Bắc Bắc cùng Mã Viễn nói cái gì.
Bắc Bắc nhướng mày, gắp một miếng rau lên, vừa ăn vừa trêu chọc cô ấy, "Cuối cùng cũng nhớ đến tớ?"

⬅ Trước Tiếp ➡