⬅ Trước Tiếp ➡
Tiểu Ngư nghẹn họng, liếc cô một cái, vô cùng tự nhiên nói, "Cậu nói cái gì vậy, không phải tớ vẫn luôn nghĩ về cậu sao?"
Bắc Bắc nhoẻn miệng cười, duỗi tay chỉ vào tấm danh thiếp trên bàn, "Ông ấy cho tớ số diện thoại."
Tiểu Ngư sửng sốt, chớp chớp mắt hỏi, "Cho cậu số để làm gì?"
Bắc Bắc cười thần bí, "Cậu đoán xem."
Bữa ăn hôm nay, ăn không ngừng nghỉ.
Từ lúc biết Mã Viễn vì sao lại đưa danh thiếp cho Bắc Bắc, Tiểu Ngư liền phát huy trí tưởng tượng phong phú của chính mình, đang không ngừng khao khát về tương lai, về công việc của Bắc Bắc.
Làm như thế nào để trở nên nổi tiếng, sẽ diễn xuất như thế nào, đến lúc đó cô ấy sẽ trở thành bạn thân của người nổi tiếng.
Bắc Bắc dở khóc dở cười nhìn Tiểu Ngư, cũng không có đánh gãy ý cô ấy.
Dù sao đó là suy nghĩ của Tiểu Ngư, cô cũng không biết tốt xấu mà dập tắt ảo tưởng tốt đẹp của cô ấy.
Ăn lẩu xong, Bắc Bắc cùng Tiểu Ngư tạm biệt nhau, liền trở về nhà.
Trong nhà một mảng tối đen, lúc Bắc Bắc về nhà thời gian còn sớm, tắm rửa một lúc, Chu Thịnh mới gọi điện đến.
Bắc Bắc nói với anh về sinh hoạt hôm nay của mình.
Chu Thịnh nhìn khuôn mặt trên màn hình, cảm thấy anh bỏ lỡ rất nhiều thứ, mấy ngày nay công việc có chút trì trệ, không thể về nhà sớm một chút.
"Bắc Bắc."
"A?" Bắc Bắc ngước mắt nhìn anh, vẻ mặt kinh ngạc, "Làm sao vậy?"
Cô đang kể cho Chu Thịnh mình cùng Tiểu Ngư đi ăn lẩu, nhưng mà cô cũng không kể chuyện của Mã Viễn cho anh nghe. Rốt cuộc chuyện này cô cũng chưa chắc chắn, không biết sẽ có sự cố gì khác hay không, cũng không ai biết.
Cho nên Bắc Bắc muốn xác định một chút, chắc chắn một chút mới cho Chu Thịnh một kinh hỉ. Chẳng qua Bắc Bắc lúc này, hoàn toàn không biết kinh hỉ này, sẽ làm cho Chu Thịnh có phản ứng như vậy.
Chu Thịnh nhìn cô, giọng có chút khàn, "Đi ăn lẩu cùng bạn học sao?"
"Đúng vậy." Bắc Bắc sững sờ, có chút không hiểu ý của Chu Thịnh.
Chu Thịnh tiếp tục hỏi, "Lẩu đó ăn rất ngon sao?"
"Cũng không tệ lắm." Bắc Bắc nhắc đến đồ ăn, nháy mắt nổi lên hứng thú, "Siêu siêu ngon, trách không được Tiểu Ngư nói quán đó buôn bán tốt, lúc tụi tôi rời đi, bên ngoài có rất nhiều người đang xếp hàng.
Bắc Bắc hưng phấn nói, không chờ Chu Thịnh nói chuyện, cô liên tục hỏi Chu Thịnh, "Chu Thịnh, chờ anh trở về, chúng ta cùng đi ăn một lần nha?"
Chu Thịnh hơi giật mình, nhìn chằm chằm nhìn khuôn mặt tươi cười hưng phấn của cô, hầu kết hơi chuyển động, đáp một tiếng, "Được."
Bắc Bắc cười tủm tỉm nhìn anh, "Thật tuyệt, thời điểm này rất thích hợp để ăn lẩụ"
"Ừ, em thích liền ăn."
Bắc Bắc cong môi cười, trong ánh mắt tràn ngập ý cười nhìn anh, "Tôi rất thích."
"Được."
Hai người nói một lúc rồi cúp điện thoại.
Bắc Bắc nằm trên giường, chậm rãi đếm thời gian, còn một ngày nữa, Chu Thịnh sẽ trở về.
Tuy rằng bây giờ cô không biết tình cảm của mình đối với Chu Thịnh là gì, nhưng nhiều ngày không gặp anh, cô có chút cảm thấy nhớ anh.
Sáng hôm sau, Bắc Bắc bị Tiểu Ngư lôi kéo ra ngoài dạo phố, hai người ở bên ngoài ăn trưa, lúc Bắc Bắc đang ngây người thì điện thoại của Chu Thịnh gọi tới.
Cô vội vàng nghe điện thoại.

⬅ Trước Tiếp ➡