⬅ Trước Tiếp ➡
"Ai biết được, sẽ không phải là chồng cô ta ra ngoài tìm tiểu tam chứ?"
"Chắc không phải đâu, nếu thật là nhưng vậy, cô ta đã sớm ra tay đánh người rồi, tôi nghe nói, con gái Đồng gia chính là một người rất hung dữ."
"Đanh đá phải không?"
"Đúng đúng đúng."
Bắc Bắc nghe cuộc đối thoại cách đó không xa, cong cong khóe môi nhìn về phía Đồng Hạ "Chị còn muốn gây khó dễ với em sao?"
Đồng Hạ nghiến răng nghiến lợi nhìn cô, tức giận "Cô chờ đó cho tôi."
Bắc Bắc cười "Không thành vấn đề."
Đồng Hạ hung hăng trừng mắt liếc cô, dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, tức giận kéo Đồng Thu đi.
Bắc Bắc nhìn theo, nháy mắt ý cười trên mặt biến mất. Cô có chút đau lòng cho nguyên chủ Bắc Bắc. Phải sống trong hoàn cảnh như thế nào, mới khiến cô ấy phải cẩn thận như vậy, rõ ràng cũng là con của Đồng gia, không phải sao.
Vì sao lại bị đối xử khác nhau như vậy.
Bắc Bắc ngước mắt, nhìn trung tâm thương mại trước mắt, thật ra muốn đi ăn cơm, lại bị Đồng Hạ quậy cho một trận, làm cô không muốn ăn gì nữa.
Cô suy nghĩ một lát, nhưng cuối cùng cũng không đi vào. Bởi vì chuyện vừa nãy, nên bây giờ có không ít người chỉ chỉ trỏ trỏ cô.
Cô xoay người rời đi, bắt một chiếc xe chuẩn bị về nhà.
Mới vừa lên xe liền nhận được điện thoại của Chu Thịnh.
"Alo."
"Bắc Bắc, em đang ở đâu, có chuyện gì hay không?" Giọng nói của Chu Thịnh nghe ra được sự lo lắng.
Bắc Bắc ngẩn người, a một tiếng "Em không có chuyện gì, làm sao vậy?"
Chu Thịnh mím môi, từ văn phòng rời đi "Vừa nãy ở trung tâm thương mại có phải gặp Đồng Hạ không? Có bị thương không?"
Nghe vậy, Bắc Bắc kinh ngạc "Làm sao anh biết?"
"Em đừng quan tâm làm sao anh biết được, trước tiên em nói xem có bị thương không, bây giờ đang ở đâu?"
Bắc Bắc giật mình một lúc, nghĩ nghĩ, mới thu mắt nói "Có." Cô ủy khuất nói "Vừa nãy bị dọa sợ rồi."
Lời này cô cũng không nói dối, vừa nãy đúng là co có chút bị dọa sợ. Lúc ấy không biết tại sao lá gan lại to ra, dám cùng bọn họ tranh cãi, bây giờ được Chu Thịnh quan tâm, Bắc Bắc nhịn không được làm nũng với anh.
Lúc trước còn có chút không tự nhiên, nháy mắt liền biến mất, chỉ muốn hướng anh làm nũng than phiền.
Chu Thịnh dừng lại, vội vàng lo lắng nói "Ở đó chờ anh, anh lập tức đến."
Bắc Bắc nghe giọng điệu của anh, sự buồn phiền từ hôm qua, nháy mắt liền tan biến.
Thì ra ở đây, vẫn còn có một người lo lắng, quan tâm cô như vậy.
Bắc Bắc khẽ ho, che giấu cảm xúc của mình, nói "Chu Thịnh, bây giờ em ở trên taxi, chuẩn bị về nhà." Cô suy nghĩ, rồi nói ra "Em chưa có ăn cơm."
Chu Thịnh đáp ứng "Bây giờ anh về nhà, ở dưới lầu chờ em, đợi lát nữa chúng ta cùng nhau ăn cơm."
Bắc Bắc nhịn không được mà bật cười, "Vâng."
Cúp điện thoại, Bắc Bắc nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc trước vẫn còn bối rối chuyện của mình, nháy mắt liền thông suốt.
Cô không nên giận dỗi với Chu Thịnh, kỳ thật chuyện này, Bắc Bắc cũng có lỗi sai. Nếu cô nói sớm cho Chu Thịnh, thì sẽ không xảy ra chuyện như tối hôm qua. Bọn họ là vợ chồng, nên nói ra với nhaụ
Bắc Bắc thu mắt, nhìn điện thoại trong tay, cong cong môi, đợi lát nữa sẽ nói xin lỗi với Chu Thịnh.

⬅ Trước Tiếp ➡