⬅ Trước Tiếp ➡
Vừa xuống xe, Bắc Bắc liền thấy người đàn ông đứng trước tiểu khu chờ mình.
Cô sửng sốt, còn chưa phản ứng, Chu Thịnh đã bước nhanh tới, duỗi tay ôm lấy vai Bắc Bắc, nhìn cô từ trên xuống dưới.
"Không có bị thương?"
Bắc Bắc bật cười, lắc đầu "Không có, ai nói cho anh biết?"
"Lúc nãy có người bạn ở bên kia, nhìn thấy em." Chu Thịnh nói, vội vàng giơ tay bảo đảm "Anh tuyệt đối không có tìm người theo dõi em."
Bắc Bắc nhìn bộ dáng khẩn trưởng của anh, bật cười "Em cũng không có nói anh tìm người theo dõi em."
"Vậy là tốt rồi."
Chu Thịnh rũ mắt nhìn cô, duỗi tay xoa xoa tóc cô, nghiến răng nghiến lợi nói "Đồng Hạ dám bắt nạt em, anh sẽ không để yên cho cô ta." Sắc mặt Chu Thịnh không tốt, dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi, làm Bắc Bắc thấy mắc cười.
Cô ngước mắt mỉm cười nhìn anh, dịu dàng nói "Chu Thịnh."
"Hửm?" Chu Thịnh nhìn cô, có chút khẩn trương "Làm sao vậy?"
Bắc Bắc lắc đầu, duỗi tay ôm eo Chu Thịnh, chui vào ngực anh cọ cọ "Thật xin lỗi, lúc trước là em sai."
Chu Thịnh sửng sốt, duỗi tay ôm chặt cô gái trước mắt, dở khóc dở cười nói "Nói bậy, là lỗi của anh, vợ anh không có sai."
Bắc Bắc "...."
Nghĩ nghĩ một lúc, Bắc Bắc nhìn Chu Thịnh, giơ tay nhéo nhéo mặt anh hỏi "Chu Thịnh."
"Hửm?"
Giọng điệu Bắc Bắc mang chút trêu chọc, cô cong cong mí mắt nhìn anh nói "Cái từ vợ này, anh nói ra rất tự nhiên nha."
Cô cười "Học được ở đâu vậy."
Thật ra tối qua cô đã muốn hỏi, lúc Chu Thịnh xin lỗi cô, từ "vợ" nói ra vô cùng tự nhiên, chẳng qua lúc đó Bắc Bắc bị chọc tức, hoàn toàn không để ý, hôm nay nghe lại, nhịn không được trêu chọ anh một chút.
Chu Thịnh "....."
Bắc Bắc nhướng mày nhìn anh, mỉm cười hỏi "Vậy xin hỏi chồng yêu của em, tối hôm qua anh nói sẽ mua sầu riêng phải không?"
22.
Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Editor 14thfebruary
Ánh sáng mắt trời vào buổi trưa có chút chói mắt và nóng.
Bắc Bắc cùng Chu Thịnh đứng bên ngoài một lúc, mặt đã đỏ bừng, Chu Thịnh nhìn thấy, vội vàng ôm cô đi vào nhà.
Vừa đến cửa, Bắc Bắc liền nhìn về phía Chu Thịnh, chỉ tay vào mặt anh hỏi "Anh nói đi, lúc trưa là ai đến trung tâm mua sắm nhìn thấy em."
Chu Thịnh nhìn bàn tay trắng nõn, cong môi khẽ cười, cầm lấy tay Bắc Bắc đặt vào tay mình, cười đáp "Bọn Triệu Tử Dịch, đúng lúc qua đó ăn cơm, nhìn thấy em."
Bắc Bắc "....." Cô trầm mặc một lúc, hỏi "Triệu Tử Dịch là ai?"
Chu Thịnh che miệng khẽ ho "Em không biết sao?"
Bắc Bắc dừng một chút, nhớ lại tên Triệu Tử Dịch này, sau một lúc, cô lớn giọng "a" một tiếng, vô cùng tò mò nhìn về phía Chu Thịnh hỏi "Có phải là cái người mỗi ngày cùng anh chơi đùa phụ nữ không?"
Chu Thịnh ".... Anh chơi đùa phụ nữ khi nào."
Nghe vậy, Bắc Bắc cười lạnh một tiếng, nâng cằm liếc Chu Thịnh một cái "Có cần em cùng anh nói một chút về chuyện quá khứ không?"
Chu Thịnh thừa nhận, liên tục nói "Đừng, vợ à mấy chuyện trong quá khứ đều là hiểu lầm."
"Hiểu lầm cái gì." Bắc Bắc giả bộ không hiểu, chớp mắt nhìn Chu Thịnh, cong môi cười nhạt "Thế nào? Có hiểu lầm sao?"
Chu Thịnh nghẹn họng, bản thân định giải thích một chút "Thật sự là hiểu lầm."
"Anh nói nghe xem."

⬅ Trước Tiếp ➡