Chỉ có một chuyện tốt đó là, tuy cô thay đổi ngành học, nhưng không cần đổi ký túc xá, cô vẫn ở chỗ cũ, vẫn cùng các bạn nói chuyện rất nhiềụ
Bắc Bắc là một người rất lười, không giỏi đi ra ngoài kết giao bạn học mới, quen biết bạn mới, cuộc sống đó với cô khá khó khăn, cho nên cô tình nguyện biết ít người, làm tổ trong thế giới của riêng mình.
Một tuần trôi qua, Bắc Bắc nhận được tin tức của Mã Viễn, nói bộ phim điện ảnh dự kiến bắt đầu vào ngày 20 tháng 3. Để thuận tiện cho Bắc Bắc, cô nên đến đó một chút, thuận tiện xin ở trong đoàn phim, mặc dù cảnh quay của cô không nhiều, nhưng cũng không dễ, phải nghỉ học nửa tháng.
Bắc Bắc đáp ứng, cũng thuận lợi xin nghỉ phía nhà trường, mới thu dọn hành lý về nhà.
Rất ít người biết cô đi quay phim, chỉ có Tiểu Ngư và hai người nữa cùng ký túc xá.
Trước khi rời khỏi trường học, Bắc Bắc cùng mấy người Tiểu Ngư ra ngoài ăn cơm.
Trong tiệm lẩu, tiếng người ồn ào.
Bốn người bọn họ đặt một phòng riêng để tránh ồn ào, cũng như để thuận tiện để nói chuyện.
"Nào, chúng ta đến chúc mừng Bắc Bắc, sắp tới đi đóng phim."
"Đúng đúng, đến lúc đó Bắc Bắc cậu phải ký tên cho tớ, tớ sẽ cầm đi bán lấy tiền."
Bắc Bắc "...." Đối với lời nói của bọn họ, dở khóc dở cười.
Cô cười cười "Tớ còn chưa đi đóng phim đâu, huống chi đây chỉ là một vai phụ."
Tiểu Ngư nhướng mày, liếc cô một cái "Cậu phải có tham vọng lớn, tớ tin cậu nhất định sẽ nổi tiếng, với nhan sắc này của cậu, thế nào cũng có một ít fans."
Bắc Bắc "....."
Không còn lời gì để nói.
Bọn họ ăn lẩu suốt hai tiếng đồng hồ, mới tàn cuộc.
Trở lại ký túc xá, Bắc Bắc thu thập một chút đồ đạc, rồi tắm rửa đi ngủ, cô về nhà sớm hơn một ngày, nghỉ nhiều hơn một ngày, chỉ vì người nào đó ở nhà.
Sau khi Chu Thịnh biết Bắc Bắc đi đóng phim, cả người tâm trạng đều không vui.
Mỗi lần gọi điện thoại cho Bắc Bắc, anh đều nói Bắc Bắc sẽ quên anh, hay Bắc Bắc đi quay phim quá nhanh, giọng điệu ai oán kia, cách một màn hình Bắc bắc cũng cảm nhận được.
Vì vậy, sau khi suy nghĩ cẩn thận, Bắc Bắc quyết định về nhà sớm một ngày, ở bên cạnh Chu Thịnh nguyên ngày, như vậy mới dỗ dành được anh.
Buổi sáng trời nắng, thời tiết không tệ.
Vào đầu xuân, gió nhẹ nhẹ thổi, cảm thấy rất thoải mái.
Bắc Bắc không mang thứ gì, chỉ mang một cái balo nhỏ rời khỏi trường học, vừa đến cổng trường, cô thấy cách đó không xa có chiếc xe hơi màu đen đang đậu, cong môi cười, Bắc Bắc đi về phía đó.
Đến nới, Bắc Bắc tự giác mở cửa xe ngồi xuống.
"Chu Thịnh."
Sắc mặt Chu Thịnh lãnh đạm, tâm trạng nhìn qua có vẻ không vui "Ừ, em khỏe?"
Bắc Bắc bật cười, cong cong môi hỏi "Anh không nhớ em hả?"
Chu Thịnh "Không phải."
"Vậy sao anh không nhìn em?"
Chu Thịnh nghẹn họng, liếc mắt nhìn cô "Đang nhìn."
Bắc Bắc cười ra tiếng "Anh vẫn còn giận à?"
"Hừ."
Bắc Bắc cười nhẹ, liếc mắt nhìn Chu Thịnh, cảm thấy người đàn ông bên cạnh, dáng vẻ này thật trẻ con và đáng yêụ
"Ngày mai em mới đi, hôm nay ở nhà nghỉ ngơi."
Nháy mắt, đôi mắt Chu Thịnh sáng ngời, kinh ngạc nhìn cô "Không phải nói tối nay bay sao?"
Bắc Bắc ừ một tiếng "Em đổi chuyến, không đi cùng đám người đạo diễn Mã."