⬅ Trước Tiếp ➡
Cô thích nhất là khoai tây trong matalang, chẹp chẹp, đặc biệt thơm ăn rất ngon, mà Chu Thịnh biết sở thích của cô, nên gọi cho cô không ít.
Cơm trưa cô ăn đến căng bụng, lúc ăn xong, Bắc Bắc cũng không quên việc chính, tiếp tục nói chuyện với Chu Thịnh, về chuyện cô chuyển ngành.
"Chu Thịnh."
"Hửm?"
"Có phải anh không thích em chuyển sang diễn xuất không?"
Chu Thịnh cúi đầu nhìn cô, thu mắt hỏi "Em thích diễn xuất phải không?"
Nghe vậy, Bắc Bắc rất nghiêm túc gật gật đầu "Lúc trước học vẽ tranh, là do trong nhà ép, bản thân em cũng không có hứng thú, mà diễn xuất, em muốn thử một chút."
Điều này cô không nói dối, cô rất thích diễn xuất, rất muốn thử, muốn thử các cuộc sống khác nhau, những nhân vật khác nhau, hoặc những thứ mà trong cuộc sống cô không dám làm.
Đây cũng chính là nguyên nhân cô thích diễn xuất.
Chu Thịnh suy nghĩ, gật đầu nói "Anh không phải không thích em chuyển ngành sang diễn xuất, chỉ là không nghĩ đến em sẽ thích ngành này."
Bắc Bắc bật cười, cong cong môi "Quả thật em cũng không xác định được có thích hay không, nhưng rất muốn thử."
"Ừ." Chu Thịnh duỗi tay xoa xoa tóc cô, thấp giọng nói "Muốn thử thì thử thôi."
Bắc Bắc ngước mắt nhìn anh, nghiêm túc hỏi "Anh thật sự không phản đối?"
Chu Thịnh nhịn không được cười "Bắc Bắc, em gả cho anh, nhưng không có nghĩa anh sẽ ngăn cản sự lựa chọn của em, bất kể em làm gì, cho dù anh không thích, anh cũng sẽ ủng hộ em, hiểu không?"
Bản thân Chu Thịnh biết, anh không thích Bắc Bắc xuất đầu lộ diện bên ngoài, nhưng nếu việc Bắc Bắc thích, anh sẽ không ngăn cản.
Cho dù không vui, cũng sẽ ngăn cản cô.
Bắc Bắc bật cười, nghiêm túc nhìn anh "Nhưng anh sẽ không vui phải không?"
"Sẽ không." Chu Thịnh dịu dàng nói "Chỉ cần em thích, anh cũng sẽ thích."
Chu Thịnh cúi đầu nhìn cô "Yên tâm đi, em cứ đi làm chuyện mình muốn, anh sẽ ở sau lưng em, cổ vũ cho em."
"Vâng." Bắc Bắc nhẹ giọng đáp lại.
Chu Thịnh nói một câu này, cô đối với chính mình, cũng như đối với tương lai của bọn họ, tràn ngập mong chờ.
Chuyện Bắc Bắc chuyển ngành, cứ như vậy quyết định.
Về việc Bắc Bắc nhận phim của Mã Viễn, Chu Thịnh cũng biết, cũng không nói gì thêm, chỉ luôn miệng không ngừng nhắc nhở Bắc Bắc, giữ khoảng cách với Lê Tiêu, nếu không anh sẽ ghen.
Đối với việc này, Bắc Bắc dở khóc dở cười.
Cô phải bảo đảm với Chu Thịnh, hiện tại cô đã không còn thích Lê Tiêu, Lê Tiêu cũng không phải là thần tượng của cô, Chu Thịnh mới bỏ qua.
Sau khi đem người này dỗ dành, thời gian trôi qua thật nhanh.
Buổi sáng chủ nhật, Chu Thịnh đưa Bắc Bắc ra ngoài một chuyến, đến buổi tối mới đưa Bắc Bắc về trường học.
Lúc Bắc Bắc xuống xe, Chu Thịnh còn nhắc nhở "Bắc Bắc, thứ sáu nhớ về nhà."
Bắc Bắc bật cười, gật đầu nói "Được, em biết rồi." Cô cong môi "Em chờ anh đến đón."
"Ừ, đi vào đi."
"Vâng, về nhà chú ý an toàn."
"Ừ."
Sau khi chuyện này được giải quyết, tình cảm của Bắc Bắc và Chu Thịnh tiến gần thêm một bước, nói chuyện với nhau cũng thân thiết hơn.
Trở lại trường học, Bắc Bắc liên tục bận rộn.
Bởi vì chuyển ngành, nhiều khóa học cô bỏ lỡ nên phải tự học, mỗi ngày ngoài giờ học trên lớp, cô đều ngồi trong ký túc xá đọc sách.

⬅ Trước Tiếp ➡