⬅ Trước Tiếp ➡
Mã Viễn ừ một tiếng, nhìn cô hỏi "Có xem qua kịch bản chưa?"
"Xem ba lần rồi ạ."
Nghe vậy, Mã Viễn có chút kinh ngạc "Chỉ xem cảnh của mình hay là toàn bộ?"
Bắc Bắc nói "Tôi đã đọc hết kịch bản ba lần."
"Ừ, không tệ."
Ông nói như vậy, bởi có rất nhiều diễn viên chỉ đọc kịch bản một lần, sau đó học thuộc cảnh diễn của mình, kỳ thật làm vậy không tốt lắm, kịch bản nói lên sự phát triển của toàn bộ câu chuyện, nếu có thể đem kịch bản xem từ đầu đến cuối hơn hai lần, tìm hiểu mối quan hệ giữa các nhân vật trong phim, khi đối mặt với những người cần phản ứng, các diễn viên có thể thể hiện tốt hơn.
Mã Viễn đối với Bắc Bắc, càng ngày càng hài lòng.
Ông tin chắc, ánh mắt của mình không sai, tìm được một người thích hợp, nghiêm túc học tập chăm chỉ.
Nghĩ nghĩ, Mã Viễn liếc mắt nhìn cô "Tôi có thể hỏi cô một vấn đề không?"
Bắc Bắc ngẩn người, cười nói "Đạo diễn hỏi đi."
Mã Viễn suy nghĩ, nhìn Bắc Bắc hỏi "Cô và Chu tổng của Chu thị, là mối quan hệ gì?" Nói xong, Mã Viễn nhanh chóng nói "Có chút đường đột, nếu không muốn nói thì thôi vậy."
Sau khi nghe xong, Bắc Bắc nhoẻn miệng cười nhìn Mã Viễn, nhẹ giọng nói "Đạo diễn, cái này đúng là không thể trả lời ông."
Mã Viễn "......"
Nhìn vẻ mặt của Mã Viễn, Bắc Bắc cười nói thêm "Bất quá tôi có thể nói một chút, tôi cùng Chu Thịnh không phải loại quan hệ như ông nghĩ."
Mã viễn nghẹn họng, trừng mắt nhìn Bắc Bắc nói "Tôi nghĩ quan hệ gì? Cô biết tôi nghĩ như thế nào sao?"
Bắc Bắc bị mắng, chớp chớp mắt hỏi "Chẳng lẽ không phải cảm thấy tôi là tình nhân của anh ấy sao?"
Nghe cô nói vậy, Mã Viễn hừ lạnh nhìn Bắc Bắc, vẻ mặt ghét bỏ "Tất nhiên không phải, nếu cô thật là oanh oanh yến yến của Chu Thịnh, tôi đã không chọn cô đóng phim."
Bắc Bắc "......"
Cô vẫn không nên nói mình là vợ của Chu Thịnh, Bắc Bắc không biết, nếu Mã Viễn biết được thân phận của cô, có phải sẽ đuổi cô ra khỏi đoàn phim không.
Cuộc nói chuyện của hai người, cứ như vậy kết thúc.
Đúng lúc Triệu Manh Manh tới phim trường, chưa nhìn thấy người, nhưng Bắc Bắc đã nghe được giọng nói của cô ấy từ bên ngoài truyền vào.
"Đạo diễn sớm."
"Bắc Bắc sớm."
Bắc Bắc cười gật đầu "Chị Manh Manh."
Tối hôm qua, Triệu Manh Manh đối với việc Bắc Bắc gọi cô ấy là Triệu Manh Manh vô cùng tức giận, nói cô phải gọi là chị Manh Manh, về sau cô ấy sẽ che chở Bắc Bắc.
Bắc Bắc dở khóc dở cười, tuy cô không cần ai che chở, nhưng một tiếng chị Manh Manh này, cô vẫn nên gọi.
Cho nên, cô không mất nhiều thời gian để suy nghĩ, trực tiếp đồng ý, nên mới có một màn như hiện tại.
Hai người kề vai sát cánh đứng trước mặt Mã Viễn, Mã Viễn nhìn thấy, chỉ cảm thấy đau đầu, phất phất tay, ánh mắt vô cùng ghét bỏ nhìn hai người "Đi trang điểm đi, chuẩn bị đóng phim."
Triệu Manh Manh hừ hai tiếng "Lê Tiêu còn chưa tới."
Vừa dứt lời, ngoài cửa truyền đến tiếng của Lê Tiêu và nhân viên công tác chào hỏi, Triệu Manh Manh dừng lại, bĩu môi, kéo Bắc Bắc đi đến phòng hóa trang.
Trang điểm thì trang điểm.
Buổi chiều Bắc Bắc mới có cảnh quay, cho nên bây giờ chỉ ở bên cạnh nhìn, thỉnh thoảng Bắc Bắc nhìn khuôn mặt đang trang điểm của Triệu Manh Manh, đưa một vài ý kiến.

⬅ Trước Tiếp ➡