⬅ Trước Tiếp ➡
Thợ trang điểm Hồ Quán, liên tục khen ngợi "Bắc Bắc biết thật nhiều nha, chỗ này sửa một chút, hiệu quả tốt hơn nhiềụ"
Bắc Bắc cười cười "Cô không chê tôi vướng tay vướng chân là tốt rồi, tôi chỉ là lấy ánh mắt của người ngoài cuộc nhìn xem, cảm thấy như vậy sẽ ổn hơn."
"Tại sao tôi không nhận ra sớm hơn, tôi phải cảm ơn cô vì đã góp ý."
Triệu Manh Manh ngồi ở giữa, hết nhìn trái rồi nhìn phải, nhịn không được nói "Đừng khen nhau nữa, hai người đều làm rất tốt."
Bắc Bắc bật cười, gật đầu đáp, "Ừ."
Hai người đối diện bật cười, Hồ Quán tiếp tục trang điểm cho Triệu Manh Manh, một lúc sau đã xong.
Bắc Bắc nhìn khuôn mặt tinh xảo, nhịn không được khen cô ấy "Người đẹp, quần áo cũng đẹp."
Phim cổ trang thường thì quần áo làm rất tỉ mỉ, mặc vào rất giống thần tiên, vô cùng có khí chất.
Suốt buổi sáng, Bắc Bắc đều chìm đắm trong cảnh quay, tuy thời gian buổi sáng không ngắn, nhưng thực tế, có một số cảnh phải quay đi quay lại mấy lần, Mã Viễn rất chú trọng từng chi tiết một, một số cảnh sau khi quay lại đã tốt hơn.
Thời gian nghỉ trưa, sau khi Bắc Bắc ăn cơm xong, liền kiếm một cái ghế ngồi xuống, đọc kịch bản.
Buổi chiều cô có cảnh diễn, không lo lắng mới lạ.
Lâu rồi không đóng phim, cô cảm thấy có chút mới lạ, mặc dù nó rất bình thường, nhưng Bắc Bắc mau chóng tìm cho mình tâm trạng tốt nhất.
Thời gian trôi qua, lúc sau liền đến Bắc Bắc quay phim.
Trang điểm xong, thay trang phục, Bắc Bắc liền từ trong phòng bước ra.
Lúc cô bước ra, các nhân viên công tác liền sửng sờ, nhìn chằm chằm Bắc Bắc, miệng há hốc, cảm thán.
Váy dài màu xanh đậm, nhìn rất giống tiểu tiên nữ, hơn nữa khuôn mặt còn trang điểm, khiến Bắc Bắc hai mươi tuổi trông giống một cô gái 15 16 tuổi, tràn đầy sức sống.
Triệu Manh Manh hồi phục tinh thần, nhìn Bắc Bắc liên tục khen ngợi "Bắc Bắc rất đẹp nha."
Bắc Bắc cười cười, cong cong môi nói "Không có, chị Manh Manh mới đẹp."
Lê Tiêu đứng một bên, khẽ cười nói "Không giống nhaụ"
Những người khác gật đầu, quả thật không giống nhau, hai người tính cách, khuôn mặt khác nhau, chỉ có một điểm giống nhau, là lớn lên rất xinh đẹp.
Mã Viễn nhìn qua, đôi mắt sáng lên, có chút kinh hỉ, tuy lúc đầu nhìn trúng Bắc Bắc, ông cảm thấy Bắc Bắc thích hợp với nhân vật này, nhưng cho đến khi, cô mặc trang phục bước ra, Mã Viễn mới thấy, cô thật sự rất phù hợp, nếu đổi là người khác, chắc sẽ không có hiệu quả này.
"Đến đây, nếu đã thay trang phục rồi, chúng ta cùng chụp một tấm hình."
Bắc Bắc "....."
Triệu Manh Manh đứng một bên cười "Đạo diễn, ông xem quần áo này may rất đẹp phải không "
Mã Viễn cũng không phủ nhận, gật đầu nói "Quả thật không tồi, Bắc Bắc chụp hình xong, đến đây quay phim."
Cả buổi chiều, Bắc Bắc chụp ảnh, còn cùng Triệu Manh Manh diễn với nhau, mới trôi qua.
Mã Viễn đối với cô, càng nhìn càng hài lòng.
"Bắc Bắc, cô lại đây một chút."
"Vâng."
Mã Viễn nhìn người đứng trước mặt, có chút khó mở miệng "Tôi hỏi cô một chuyện."
Bắc Bắc dở khóc dở cười đáp "Được, đạo diễn mời ngài nói."
"Trước kia cô thật sự chưa từng diễn qua?"
Nghe vậy, Bắc Bắc ngẩn ra, cúi đầu nhìn Mã Viễn hỏi "Đạo diễn cảm thấy sao?"

⬅ Trước Tiếp ➡