⬅ Trước Tiếp ➡
Mã Viễn suy nghĩ, rồi lắc lắc đầu, quả thật ông không biết, vừa rồi một cảnh kia, Bắc Bắc tìm cảm giác của máy quay hoàn toàn không giống như một người mới, mặc dù ông có nói qua, nhưng vẫn quá mức thuần thục.
Về phần Triệu Manh Manh, cô ấy là một người cũng có kỹ thuật, nhưng mà một cảnh kia, thiếu chút nữa bị Bắc Bắc áp đảo.
Điểm này người khác không nhìn thấy được, nhưng là một đạo diễn, ông biết rất rõ.
Bắc Bắc khẽ cười, cong cong môi nói "Tôi trước đây chưa từng diễn xuất, chỉ là hồi sáng nhìn bọn họ, học tập một chút."
Mã Viễn gật gật đầu, vỗ vai cô, khen ngợi "Không tệ, không tệ."
Bắc Bắc cười, "Cảm ơn đạo diễn."
Mã Viễn ừ một tiếng "Đi thay quần áo đi, ở đây không có chuyện gì nữa."
"Vâng."
Bắc Bắc không chần chờ, đi đến phòng trang điểm thay đồ, vừa đi ra đã bị Triệu Manh Manh kéo qua một bên, hai người nhìn nhau, Triệu Manh Manh nói "Sao em lại nhìn chị như vậy?"
Bắc Bắc ngập ngừng, không biết lúc nãy Triệu Manh Manh có để ý chuyện vừa rồi không.
"Lúc đóng phim...." Còn chưa nói xong, đã bị Triệu Manh Manh cắt ngang "Chuyện gì, em muốn nói lúc diễn áp đảo chị sao?"
Bắc Bắc mấp máy môi gật đầụ
Triệu Manh Manh cười "Nhân vật này của em, cũng cần phải áp đảo chị, đừng lo lắng, chị không ngại." Đối với điều này, là một diễn viên Triệu Manh Manh vô cùng rõ ràng.
Cô nhìn Bắc Bắc, khen "Nhưng mà chị không thể không nói, em diễn rất tốt, cùng em diễn rất thích."
Bắc Bắc "....." Nhìn một Triệu Manh Manh vô tâm không tim không phổi, cô thật không biết nên khóc hay cười.
"Đúng rồi, buổi tối chị không có cảnh quay, chúng ta cùng nhau đi ra ngoài chơi đi."
"Đi đâu?"
"Đi ăn thịt nướng BBQ có được không?"
Bắc Bắc "....Đi."
Cô nghĩ đến thịt nướng, nhớ nó vô cùng.
25.
Editor 14thfebruary
Từ ngày ăn thịt nướng xong, Bắc Bắc và Triệu Manh Manh xem như đã trở thành bạn bè với nhaụ
Hai người có sở thích rất giống nhau, một người hoạt bát vui vẻ, một người thì tương đối yên tĩnh, quan trọng hơn là, hai người đều có thể vui vẻ nói chuyện.
Bắc Bắc rất thích Triệu Manh Manh, ngoài các bạn cùng phòng, Triệu Manh Manh là người bạn mới đầu tiên của cô.
Bắc Bắc ở trong đoàn phim rất hòa hợp, Mã Viễn rất chiếu cố cô, mà các diễn viên khác, mọi người đều có mối quan hệ tốt với cô, một người mới mà có kỹ thuật diễn vô cùng tốt, có lẽ sẽ không có ai không thích.
Thơi gian trôi qua rất nhanh, cô cảm thấy không bận rộn lắm, Bắc Bắc cũng đã ở đoàn phim một tuần, ngoài Lê Tiêu ra, cô đều nói chuyện với các nữ diễn viên và các nhân viên công tác.
Lê Tiêu nhìn người đứng cách đó không xa, có chút dở khóc dở cười.
"Bắc Bắc."
"A?" Bắc Bắc ngước mắt nhìn qua, đi đến gần Lê Tiêu một chút, cụp mắt nhìn Lê Tiêu ngồi ở trên ghế, nhẹ giọng hỏi "Có chuyện gì sao?"
Lê Tiêu mấp máy môi, suy nghĩ một lát nói "Lại đây anh nói với em một chút về kịch bản, cảnh quay tiếp theo có chút khó."
Bắc Bắc "Được ạ." Tuy rằng không nguyện ý lắm, nhưng có thể để ảnh đế cùng mình đối diễn , Bắc Bắc vẫn quyết định nghe một chút.
Đối diễn kiểu nôm na là 2 người diễn tập trước khi quay.
Như lời nói của Chu Thịnh, không được gần gũi quá với Lê Tiêu, cô suy nghĩ, cái này chỉ là công việc, chắc không sao đâụ

⬅ Trước Tiếp ➡