⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng Bắc Bắc cảm thấy, Chu Thịnh sẽ không đến đây để thăm cô, nếu đúng như vậy, tại sao buổi sáng lại không nói gì với cô, không lẽ muốn cho cô một bất ngờ sao?
Nghĩ đến chuyện này, Bắc Bắc liền lắc lắc đầu, cảm thấy không có khả năng. Khả năng duy nhất là, Chu Thịnh đến đây có việc.
"Nhà đầu tư muốn đến thăm, cũng bình thường mà."
Manh Manh gật đầu "Đúng là bình thường, nhưng nếu là Chu tổng chị sẽ thấy không bình thường."
Bắc Bắc "...." Nháy mắt cô không biết nên nói như thế nào.
Dặm lại lớp trang điểm xong, hai người tiếp tục treo lên dây thép.
Còn Mã Viễn, khuôn mặt nghiêm túc nhìn hai cô, chỉ đạo quay phim.
Cũng may, Bắc Bắc và Manh Manh đã có kinh nghiệm, không giống như lần đầu mắc những sai lầm đó nữa.
Mã Viễn nhìn vô cùng hài lòng.
Chu Thịnh vừa đến, ánh mắt liền nhìn thấy vợ mình đang treo lơ lửng trên không, trong phút chốc, vẻ mặt Chu Thịnh thay đổi, anh nhìn chằm chằm Bắc Bắc, trầm thấp hỏi một câu "Diễn viên treo lên như vậy, xác định không có vấn đề gì?"
Nhà sản xuất bên cạnh cười, nhìn theo ánh mắt của Chu Thịnh, vội vàng giải thích "Sẽ không, Chu tổng cứ yên tâm, mọi thứ đều chuẩn bị rất an toàn."
Chu Thịnh như cũ nhíu mày "Tại sao không quay ở dưới mặt đất.?"
Nhà sản xuất xoa xoa ấn đường, "Việc này, có chút khó khăn."
Chu Thịnh nhíu mày "Thật sự không có biện pháp khác?"
"Không có."
Nhà sản xuất lúc này, hận không thể để Mã Viễn ở đây đối phó với lão Phật gia này.
"Chu tổng bên này, mời." Ông ta muốn Chu Thịnh qua bên kia nghỉ ngơi, ngồi xuống.
Chu Thịnh lắc đầu, trực tiếp đi qua chỗ Mã Viễn "Tôi đi xem thử."
Nhà sản xuất nghẹn họng, muốn ngăn cản, cũng không kịp nữa.
Hai người bên cạnh Chu Thịnh, cũng cười nói "Đúng đúng, chúng ta cũng qua đó xem thử, Mã đạo quay phim, chúng tôi rất tò mò."
Mã Viễn rất sớm đã nghe được âm thanh phía sau, chẳng qua đang chuyên tâm nhìn máy quay, không rảnh để ý tới.
Cũng may Bắc Bắc và Triệu Manh Manh, sau một hồi nỗ lực cũng đã qua.
Mã Viễn nhìn hình ảnh trong máy quay, vô cùng hài lòng.
Chu Thịnh liếc mắt, nhìn chằm chằm Bắc Bắc, thấp giọng nói " Treo dây thép như vậy, không nguy hiểm sao?"
Mã Viễn dừng lại, quay đầu nhìn anh "Chu tổng mời ngồi."
Chu Thịnh hừ lạnh, liếc ông một cái "Mã đạo."
Mã Viễn nghẹn nghẹn, có chút bất đắc dĩ "Không nguy hiểm, yên tâm, chúng tôi sẽ kiểm tra cẩn thận trước khi cho các diễn viên lên."
"Chắc chắn?"
Mã Viễn trợn mắt nhìn anh "Nếu ngài lo lắng, có thể tự mình chọn vài người đến thử."
Ông chỉ là nói giỡn một câu, nhưng không nghĩ tới vừa nói ra, Chu Thịnh liền cực kì nghiêm túc gật đầu, "Ý kiến hay."
Mã Viễn "....."
Hay cái rắm
Ông chỉ thuận miệng nói mà thôi, ai ngờ Chu Thịnh lại cho là thật.
"Cậu đến đây làm gì?" Bên cạnh không còn ai khác, Mã Viễn cũng không khách khí nữa đi lên.
Ông và Chu Thịnh xem như là người quen cũ, lại nói, Chu Thịnh vẫn là do ông nhìn anh lớn lên, đều đã quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn. Chẳng qua Mã Viễn đã rời khỏi nhà rất nhiều năm, đối với chuyện của dòng họ, cũng không rõ lắm.
Cho nên tin Chu Thịnh kết hôn, lại càng không biết.
Chu Thịnh nhướng mày, liếc mắt nhìn về phía bên kia, lại cười nói "Ông đoán xem."

⬅ Trước Tiếp ➡