⬅ Trước Tiếp ➡
Mã Viễn nghẹn họng, muốn chửi người "Cậu không được làm bậy, đây là đoàn phim của tôi."
Chu Thịnh nhướng mày, ghét bỏ nhìn Mã Viễn "Tôi làm bậy cái gì?"
Mã Viễn nhẹ nhàng nhắc nhở "Cậu đừng quên, cậu là một người xuất hiện rất nhiều trên hot search, trướcc mắt, tôi hy vọng phim của tôi không có một nữ diễn viên nào, cùng cậu lên hot search."
Lời nói này một chút cũng không khách khí.
Vừa nghe xong, mặt Chu Thịnh liền đen.
Anh dừng một chút, thấp giọng hỏi "Phòng nghỉ của cô ấy ở đâu?"
Mã Viễn giật giật khóe miệng, không nói nên lời nhìn anh "Cậu đem lời nói của tôi là gió thoảng bên tai."
"Không có."
Mã Viễn dừng một chút, "Vậy cậu còn hỏi."
Chu Thịnh cười, không chút để ý "Nhưng tôi đến đây là vì cô ấy, chẳng lẽ ông không cho tôi gặp?"
Mã Viễn cười nhạo, lãnh đạm từ chối "Không biết."
Chu Thịnh gật gật đầu, hai tay cắm vào túi đứng lên "Vậy được, tự tôi đi tìm." Anh nói, liền rời đi.
"Từ từ, để tôi bảo cô ấy đến phòng nghỉ, cậu đi trước đi." Trong lòng Mã Viễn khẽ mắng mẹ kiếp, đối với loại người khó hầu hạ này, đúng là khó chịụ
Chu Thịnh đắc ý cười cười, vỗ vỗ bả vai Mã Viễn nói "Yên tâm, đoàn phim nhiều người như vậy, tôi sẽ không làm gì cô ấy."
Chu Thịnh nghĩ, cùng lắm anh chỉ muốn hôn cô, rồi ôm cô một cái???? Hẳn là không quá phận.
Mã Viễn hừ lạnh, ánh mắt đều không muốn đưa cho anh.
"Mang cậu ấy đến phòng nghỉ của tôi."
Trợ lý một bên trả lời "Vâng."
Mã Viễn suy nghĩ, vẫn gọi Chu Thịnh lại, nói thêm "Quan hệ của hai người là gì?"
Chu Thịnh nhướng mày cười nhạt, đáp, "Quan hệ hợp pháp."
Mã Viễn "......." Nhìn Chu Thịnh đã đi xa, ông mới nói thầm "Quan hệ hợp pháp là cái quỷ gì?"
Mà Mã Viễn, đúng là nghĩ đến quan hệ "hợp pháp" kia.
"Bắc Bắc, đến đây một chút."
Bắc Bắc a một tiếng, ngước mắt nhìn Mã Viễn, "Có chuyện gì Mã đạo?"
Mã Viễn nhìn Bắc Bắc, không biết nên nói như thế nào.
Ông suy nghĩ một lúc, bắt đắc dĩ nói "Có người tìm cô."
Bắc Bắc ngẩn người, cúi đầu cười nhạt "Vâng, ở đâu ạ?"
"Phòng nghỉ của tôi."
Bắc Bắc ừ một tiếng, chuẩn bị đi đến phòng nghỉ của Mã Viễn, Mã Viễn nhìn bóng dáng Bắc Bắc, cảm thấy không thích hợp.
"Đợi một lát."
Bắc Bắc quay đầu lại, nhìn ông hỏi "Mã đạo, còn có chuyện gì sao?"
Mã Viễn hơi khó xử nhìn Bắc Bắc "Có phải cô bị ép buộc không?"
Bắc Bắc "....A?" Cô kinh ngạc nhìn Mã Viễn, nói "Mã đạo, quan hệ của chúng tôi không như ông nghĩ, chờ đến thời điểm thích hợp, tôi sẽ nói với ông, yên tâm."
Nghe vậy, Mã Viễn không yên tâm cũng không ngăn cản được.
Chỉ dặn dò "Chú ý bản thân một chút."
"Vâng."
Bắc Bắc cong cong khóe môi, đi đến phòng nghỉ.
Khóe môi cô cong lên một nụ cười, duỗi tay đẩy cửa, vừa mới đẩy ra, bên trong liền có bàn tay vươn ra, kéo Bắc Bắc vào trong.
Bắc Bắc sửng sốt, ngước mắt nhìn người đàn ông trước mắt, cười hỏi "Chu Thịnh, sao anh lại ở đây?"
Chu Thịnh ừ một tiếng, cúi đầu hôn cô, mơ hồ nói "Nhớ vợ của anh."
Trong phòng nghỉ, hai người ôm hôn nhaụ
28.
Editor 14thfebruary
Phòng nghỉ của Mã Viễn ở tầng một, mặc dù chỉ là một phòng ở bên cạnh, nhưng vì cuối hành lang là nhà vệ sinh, nên bên ngoài thường xuyên có âm thanh của người đi lại.

⬅ Trước Tiếp ➡