“Không sao, vết mổ nứt ra, qua đây xử lý một chút. Không còn chuyện khác thì cứ vậy trước đi.” Tần Tô sốt ruột giải quyết vấn đề, vội vàng cúp điện thoại.
Mà bên kia điện thoại, Tư Đồ Thận nắm ống nghe không nhúc nhích, như không tin bị cô cúp điện thoại, lúc lâu mới thả lại, mặt mày lạnh lùng trắng như tuyết.
Khóe miệng anh kéo căng, trong lòng có giọng nói đang lạnh lùng lặp lại, cùng một người bạn?
Thư kí đang đứng chỉ cảm thấy độ ấm càng ngày càng thấp, như vào trời đông giá rét, không khỏi trộm ôm văn kiện trong ngực chặt hơn.
Không muốn, đồ khốn nạn
Thứ bảy, trời nắng, ngày nóng.
Ngón tay thon dài chạm vào phần ấn mật mã trên màn hình điện tử, phát ra tiếng vang “Tích tích tích”, sau đó cửa điện tử phòng trộm theo tiếng mở ra.
Trên ban công, Tần Tô ôm hết toàn bộ quần áo trên giá phơi vào trong ngực, cô cũng nghe được tiếng vang, lại chậm chạp không thấy có người đi vào, không khỏi thấy kỳ quái.
Cô đi tới cửa, khe hở chỗ cửa đẩy ra lớn hơn.
“Tư Đồ Thận?” Người đàn ông ngoài cửa có gương mặt góc cạnh rõ ràng rơi vào đáy mắt, Tần Tô kinh ngạc nhìn anh.
Cô khó hiểu tiếp tục hỏi, “Về rồi sao không vào cửa?”
“Ừm, giờ đi vào.” Biểu cảm trên mặt Tư Đồ Thận hình như có chút mất tự nhiên, gật đầu một cái rồi nghiêng mặt.
Theo hướng anh đi, lúc này Tần Tô mới phát hiện, giữa ngón tay anh còn kẹp điếu thuốc hút được một nửa, chỉ thấy sau khi anh hút mạnh hai hơi rồi dạp tắt, mới nhấc chân đi vào trong phòng.
Cô bất ngờ nhìn bóng anh, vẫn có chút không thể tin được.
Tư Đồ Thận thay giày rồi trực tiếp lên tầng, khi đi ngang qua phòng ngủ đầu tiên, cửa rộng mở, cậu nhóc đoan chính ngồi ở trước bàn dài, tay nhỏ nắm bút vẽ, có nề nếp bôi vẽ lên trên tờ giấy trắng.
Cậu bé bị suyễn, tuy anh không muốn làm cha hiền, nhưng ít nhất không nên đốn mạt, cho nên dù muốn hút thuốc thế nào, anh cũng muốn giải quyết xong rồi mới vào cửa.
Khi về phòng ngủ của mình, phía sau có tiếng bước chân truyền đến, là Tần Tô vừa rồi ôm quần áo.
Cô đi vào, trực tiếp tới phòng thay quần áo bên trong, kéo cửa tủ quần áo ra, lấy một loạt móc áo treo ở trên khuỷu tay. Sau đó treo quần áo nam đã giặt sạch lên trên, rồi đặt từng cái vào tủ quần, như người vợ dịu dàng trong phim đang làm việc.
Cá nhà này, rất nhiều chuyện anh đều không tham dự. Công bằng mà nói, Tần Tô là người vợ đủ tư cách, lúc không bận công việc, anh có thể nhìn thấy bóng cô ở nhà bận rộn.
Giống như hiện tại, kéo ngăn kéo ra, tất cả đồ hàng hiệu bên trong đều là nhãn hiệu anh ưa thích, cũng đều là tự cpp mua về, giặt sạch xong bày chỉnh tề ở nơi đó. Tuy không phải ngày nào anh cũng sẽ về, nhưng lại được cô chăm sóc mọi mặt chu đáo.
Cô vẫn luôn chuyên chú chuyện treo quần áo, cũng không nói lời nào, ngược lại là Tư Đồ Thận cảm thấy không quá thoải mái.
Im lặng lúc lâu, cuối cùng anh không kìm được mở miệng trước, “Nghe nói, vụ hợp tác trung tâm thương mại cỡ lớn với SOHO đã được cô lấy?”
“Ừm.” Tần Tô gật gật đầu.
Năm nay công ty có thể nói phát triển đặc biệt tốt, rất nhiều vụ hợp tác cuối cùng đều có thể đạt thành, điều này khiến cô cả ngày mỏi mệt với công tác thêm động lực.
“Người muốn hợp tác với Dịch thị rất nhiều, lần này cô phí không ít tâm tư nhỉ?” Tư Đồ Thận liếc xéo cô, trong mắt có sự trào phúng.
Tần Tô đang dẫm lên bậc treo quần áo, cũng không nhìn thấy, cho nên rất tự nhiên gật đầu đáp, “Đúng vậy!”
Vụ hợp tác thúc đẩy nào mà không phải phí tâm tư, tuy chi phí cho Dịch thị nhiều hơn một chút, nhưng trước mắt rất khả quan với ích lợi lâu dài.
Đã chuẩn bị xong, vừa nhấc mắt, cô lại phát hiện sắc mặt người đàn ông tối tăm, ánh mắt cũng có chút lạnh.
Tần Tô sửng sốt, ôm quần áo bẩn trong giỏ tre lên, “Tôi lấy quần áo bẩn xuống, anh còn đồ khác muốn giặt không?”
“Không.” Tư Đồ Thận bỏ lại một câu lạnh tanh.
Thấy thế, Tần Tô nghiền ngẫm lúc lâu cũng không nghiền ngẫm ra nguyên nhân anh bỗng nhiên biến sắc mặt, cho nên không dám ở lâu, yên lặng đi bước nhỏ rời đi.
Khi đi đến dưới tầng, di động trong túi vang to.
Bình thản ấm áp
“Xoẹt ——”
Tần Tô đi đến bên cửa sổ, tay chân nhẹ nhàng kéo rèm ra, vẫn tạo chút tiếng vang.
Thứ hai, là thời điểm mỗi tuần bệnh viện bận nhất, trong viện bị nhét đầy xe, rất nhiều bóng người đi lại ở dưới.
Cô cảm thấy cô rất có duyên với bệnh viện, đã nhiều ngày vẫn chạy đến đây, thứ bảy sau khi lấy quần áo bẩn trong phòng ngủ của Tư Đồ Thận xong, cô đã nhận được điện thoại của mẹ chồng, nói là cha chồng Tư Đồ Bình trúng gió bị đưa vào bệnh viện.
Trên giường có động tĩnh, Tần Tô vội xoay người, nhìn thấy ngủ Tư Đồ Bình mở mắt, tay ông đang chống muốn ngồi dậy. Cô vội đi qua, nâng cha chồng lên, “Ba, ba tỉnh rồi ạ. Có phải tiếng con kéo rèm to quá, đánh thức ba rồi không?”
“Không, tôi ngủ đủ.” Tư Đồ Bình nhìn cô dựng gối thẳng, còn cẩn thận kéo chăn.
Nghe vậy, Tần Tô cười một cái, duỗi tay giảm mức máy tạo độ ẩm bên cạnh, sợ sương quá lớn sẽ làm ông cảm thấy không thoải mái.
“Ba, hôm nay con hầm canh xương, ba muốn uống chút không? Hay là ăn chút trái cây, con gọt bưởi cho ba nhé?” Tần Tô hơi cúi người, khóe miệng mang theo nụ cười, ngữ điệu kính cẩn nghe theo.
“Không cần vội, lấy cho tôi cốc nước là được.” Tư Đồ Bình lắc tay, chỉ vào cái cốc.
“Vâng, để con rót cho ba!” Tần Tô lập tức gật đầu.
Ánh mắt Tư Đồ Bình hơi đổi, nhìn cô đứng ở trước ngăn tủ, rót nước sôi để nguội vào cốc, rồi thêm chút nước ấm, dùng bàn tay thử thử độ ấm xong, mới quay người đưa qua cho ông.
Thật ra ông đã không có gì trở ngại, đã sớm có thể xuống giường hoạt động, nhưng vẫn không yên tâm nên để ông nằm viện quan sát. Bắt đầu từ ngày nằm viện, cô con dâu này đã chạy tới, mỗi ngày tới rất sớm, khuya mới về. Đều nói con dâu sẽ không hầu hạ cha mẹ chồng, nhưng Tư Đồ Bình chắc chắn, nếu ông có một ngày không xuống giường được, cô sẽ không đứng nhìn từ xa.
Tư Đồ Bình là người nghiêm túc, hơn nữa có quan hệ không tốt với Tư Đồ Thận, rất ít khi cho cô gương mặt tươi cười. Cho nên cũng rất ít nói chuyện cùng cô, nhưng thấy cô mơ hồ có quầng thâm mắt, ông vẫn mở miệng, xem như nhắc nhở, “Cô không cần đến đâymỗi ngày, gần đây công ty không phải rất bận sao, nơi này có y tá làm việc.”
“Không sao.” Tần Tô lắc đầu mỉm cười, lúc còn muốn nói thêm, di động vang lên. Cô cúi đầu nhìn dãy số trên màn hình, nhận cuộc gọi.
“Alo?”
“Ở phòng bệnh nào.”
Bên kia lặng thinh hồi lâu, mới có một giọng nam nặng nề vang lên.
Tần Tô nói số phòng bệnh cho anh xong, nghĩ nghĩ, lấy cớ với Tư Đồ Bình nói đi ra ngoài một chút, rồi cô đi ra ngoài phòng bệnh.
Đợi không lâu, từ rất xa đã nhìn thấy người đàn ông đi ra từ thang máy, áo khoác màu đen cổ rộng kiểu quân trang, mỗi bước đi dưới chân đều mang theo gió.
“Tới rồi à?” Tần Tô đón anh.