⬅ Trước Tiếp ➡
Tư Đồ Thận nhìn cô một cái, xem như trả lời.
“Có phải bà gọi điện thoại cho anh không?” Thấy vẻ mặt của anh, cô cũng đoán được đôi chút.
“Sao cô không đến hiện trường? Canh giữ ở nơi này làm cái gì, lại không có ai ghi sổ cho.”
Nghe vậy, Tần Tô cười, không lên tiếng.
Cuộc hôn nhân này đến cuối làm chủ là bà nội, những người khác đều không tỏ vẻ gì rõ ràng, vợ chồng Tư Đồ đối với cô tuy không có vẻ không hài lòng, nhưng cũng không quá thân thiện. Nhưng cô vẫn phải làm cho tốt bổn phận con dâu.
Cau mày, Tư Đồ Thận làm như không có gì, hỏi, “Không có chuyện gì chứ.”
“Ừm, xuất huyết não tạm thời thiếu máu dẫn đến trúng gió, không có nguy hiểm gì.” Cô gật gật đầu, nói tóm tắt đơn giản đáp lời anh, nhạy bén nhận ra gương mặt anh tiêu tán sự lo lắng không dễ phát hiện.
Thấy anh hình như có ý muốn đi, cô không khỏi kéo anh lại, “Đã đến đây, thì đi vào nói đôi câu vài lời với ba đi.”
Tư Đồ Thận nhíu mày nhìn về phía phòng bệnh, lời từ chối đã ở bên miệng.
Nhưng tay nhỏ của cô tự nhiên bao lên bàn tay to của anh, trong bình thản có sự ấm áp.
Ma xui quỷ khiến, anh bị cô kéo vào.
Sự đau lòng mờ mịt
Người bên ngoài đi vào, Tư Đồ Bình đang tính đọc báo nâng mắt nhìn qua.
“Con tới rồi.” Tư Đồ Thận cong môi mỏng, giọng anh lạnh lạnh.
Tư Đồ Bình thu hồi ánh mắt, xoay mặt nhìn về phía cửa sổ, trong thoáng chốc đó, bầu không khí đình trệ.
Cho tới hôm nay Tư Đồ Thận mới đến bệnh viện, cũng vì bà gọi điện thoại răn dạy mãi, anh đã sớm biết anh không hòa thuận với cha mình, cho nên vẫn không muốn đến đây.
Vào lúc mới mười tuổi, khi anh cùng mẹ bước vào cửa nhà Tư Đồ, vào trước kia, anh thậm chí còn không thể có cái họ Tư Đồ, cho đến khi vợ cả của Tư Đồ Bình qua đời. Anh oán, nếu không thể cho một gia đình hoàn chỉnh, lúc trước ông ta không nên lui tới với mẹ anh, lại càng không nên sinh ra anh, cho nên từ nhỏ anh đã bất hòa với cha. Vào lúc ban đầu, Tư Đồ Bình vẫn còn kiên nhẫn với anh, cho đến khi người con trai cả của ông ta lấy làm tự hào nhất……
“Còn khỏe, tôi đi về.” Tư Đồ Thận bỏ lại một câu, xoay người muốn rời đi.
Tần Tô còn do dự nghĩ có nên kéo anh về lại không, cửa phòng bệnh lại bị đẩy ra, đi vào đầu tiên là bà cụ tức giận tận trời, chỉ vào anh dạy dỗ, “Cháu về đâu? Con mắt nào của cháu thấy cha cháu còn khỏe? Thằng nhãi ranh cháu đấy!”
“Mẹ, mẹ đừng cản nó, để nó đi, con không cần nó ở chỗ này!” Trên giường bệnh, Tư Đồ Bình quay đầu, cũng nổi giận.
“Ha, dù sao cũng là ông chướng mắt tôi.” Tư Đồ Thận lạnh lùng cười.
“Đúng! Tôi chướng mắt cậu! Nếu cậu bằng được một nửa A Thừa……”
“Đáng tiếc, có thể người ông coi trọng đã không còn nữa.” Tư Đồ Thận ngắt lời cha anh nói, giọng lạnh lùng trào phúng.
Những lời này thốt ra, như con dao nhọn, trực tiếp đẩy ra vết sẹo sân Tư Đồ Bình che giấu dưới đáy lòng, thoáng cái bị tức, thân mình ông bắt đầu run nhè nhẹ.
Lần nào hai người cũng không ở chung, nhưng cứ ở chung thì sẽ thành như vậy, mắt thấy con và cháu trai sắp cãi nhau, bà cụ nhảy ra, “Thằng bất hiếu, sao lại nói chuyện với cha cháu như thế, thời gian dài không đánh cháu đúng không! Xem hôm nay bà già này dạy dỗ cháu thế nào!”
Bà cụ cũng không khách sáo, nâng quải trượng đánh lên trên người Tư Đồ Thận, ra tay không lưu tình chút nào, xuống tay vừa tàn nhẫn vừa chuẩn. Tư Đồ Thận đương nhiên sẽ không đánh trả, anh thậm chí còn không rên một tiếng, chỉ đứng thẳng chịu đánh.
Mà Tư Đồ Thận đứng ở tại chỗ không cử động, không rên một tiếng tiến sát gần hơn.
“Mẹ, mẹ đừng đánh nữa mà!” Bà Tư Đồ phu nhân đau lòng không nhìn được, muốn đến kéo, nhưng ngày thường bà cụ luyện quyền luyện Thái Cực, thân pháp nhanh nhạy, nào bà có thể kéo được.
“Bà à……” Mắt thấy bà cụ càng đánh càng hăng, Tần Tô đành tiến lên.
Nghe hai tiếng trầm đục dừng ở phía sau lưng, cô suýt cắn răng mới không kêu ra tiếng.
Thấy cô đi tới, bà cụ mới dừng tay, khí thế mạnh mẽ xoa eo, tùy thời chuẩn bị tiến lên tiếp tục.
“Ôi Tô Tô, con không sao chứ?” Tư Đồ phu nhân vội quan tâm hỏi.
“Mẹ, con không sao.” Nhìn trong mắt bà cụ còn mang vẻ tức giận, Tần Tô vội lắc đầu.
Bình tĩnh sau phút ngắn ngủi hỗn loạn, Tư Đồ Thận lạnh nhạt xoay người rời khỏi phòng bệnh.
******************************
Chạy chuyến Giang Bắc, khi lái xe về đến nhà đã là buổi tối.
Tư Đồ Thận đổi dép đi vào bên trong, phát hiện trong phòng khách đèn sàn còn sáng.
Người phụ nữ mặc áo tắm dài ngồi ở trên sô pha, trên bàn trà đặt một cái gương và một hòm thuốc, cô đang nghiêng người, bôi thuốc mỡ nhờ tấm gương lên sau lưng.
Lúc này Tư Đồ Thận mới nhớ tới, ban ngày lúc ở bệnh viện, cô xông lên trước kéo bà nội, hình như bị đánh hai cái.
Lặng thinh hai giây tại chỗ, bước chân tính đi lên tầng sửa lại phương hướng, khi đi đến gần, hai vết đỏ sâu và dài xuất hiện, ở trên bờ lưng trắng có vẻ càng thêm nhìn thấy ghê người.
Hầu kết anh nhấp nhô, lại có cảm giác đau lòng nhè nhẹ từng đợt.
Muốn à?
Lúc tiếp tục lấy tăm bông chấm thuốc mỡ, khi cô đang giơ tay tính tiếp tục thoa, có người cầm tay cô.
“Anh về rồi à?” Tần Tô ngửa đầu nhìn người đàn ông trước mặt, nhướn mày.
“Ừm.” Tư Đồ Thận đáp lại lạnh nhạt như bình thường.
Sau đó, anh ngồi xuống bên cạnh cô, vô cảm nói, “Tôi giúp cô.”
“Cảm ơn.” Tần Tô vui vẻ cười, xoay người đưa lưng về phía anh, thậm chí còn kéo áo tắm xuống một chút.
Tư Đồ Thận bôi thuốc mỡ lên vết đỏ, cảm thấy cô co rụt người theo, không khỏi hỏi, “Đau không.”
“Không đau.” Tần Tô quay đầu, chớp chớp mắt.
Nghe vậy, Tư Đồ Thận nhíu mày, anh ghét cô cứ như không có chuyện gì, động tác dưới tay cố ý nặng thêm.
“Này!” Cô bị đau, xoay người trừng anh, “Anh là đồ tiểu nhân, mượn cơ hội báo thù à!”
“Hừ.” Tư Đồ Thận nhướn hàng mày rậm, khóe miệng không khỏi cũng cong lên.
Trong thoáng chốc, dường như cảm xúc buồn bực cả ngày, bỗng nhiên vào lúc hai người nói chuyện đã tan thành mây khói.
⬅ Trước Tiếp ➡