⬅ Trước Tiếp ➡
Cầm chiếc thìa tròn lên, anh uống một ngụm nước canh, lông mày anh hơi nheo lại, nhưng không nói gì.
Thấy vậy, Tần Tô mở lời dò hỏi, giọng có chút buồn rầu: “Tôi không biết anh cũng ăn cơm, lúc nấu canh cá buổi tối tôi đã cho ít rau mùi vào. Nhưng vừa nãy tôi đã bỏ chút đậu hũ vào, còn bỏ thêm nhiều hành lá và dầu mè nữa… Có phải vị của rau mùi vẫn nặng quá không?”
Tư Đồ Thận lặng người một lúc, nửa giây sau mới lặp lại động tác nhai kỹ ở trong miệng, trong lòng lại có chút khác lạ.
Từ nhỏ anh đã không ăn rau mùi… vậy mà cô lại biết!
“Không sao.” Uống thêm vài ngụm canh nữa, anh nói.
Thấy cô vẫn mấp máy môi, anh đành phải nói thêm một câu: “Canh ngon lắm.”
Nghe thấy vậy, một nụ cười cong như dây cung xuất hiện trên khóe môi Tần Tô, nụ cười đó chầm chậm trở nên tươi hơn.
Hai người không nói chuyện nữa, một người ăn, một người ngồi cạnh. Bầu trời đêm bên ngoài cửa sổ vẫn sâu thăm thẳm, nhưng anh đèn ở trong phòng lại vô cùng ấm áp.
Ăn xong, Tư Đồ Thận đứng dậy rời khỏi phòng ăn. Đi được một lúc, anh bỗng nhớ ra điều gì đó, đôi lông mày nhếch lên.
Anh nghiêng người quay lại, nhìn người đang thu dọn bát đũa, đôi môi nói thành lời: “Cảm ơn vì bữa ăn.”
“... Không có gì.” Đôi tay Tần Tô dừng lại, cô đáp lại có chút chậm rãi.
Thấy vậy, Tư Đồ Thận quay người, tiếp tục bước lên tầng, khóe môi anh hiện lên một nụ cười vừa ý.
Nghe thấy âm thanh phiền muộn của tiếng bát đĩa được xếp vào chậu rửa ở sau lưng, nhớ tới cái mím chặt môi của cô vừa nãy, nhớ tới cảm giác phiền toái của anh sau mỗi lần nghe cô nói cảm ơn hồi trước, trong lòng anh liền có một cảm giác vui vẻ hơi ấu trĩ.
A a a…
Không muốn khiến mẹ bận tâm
Ngày hôm sau.
Không biết có phải là do bữa ăn tối qua không mà anh ngủ rất ngon, vừa tỉnh dậy anh liền cảm thấy toàn thân thoải mái. Hôm nay là thứ Bảy, anh không cần phải đi làm, nghĩ đi nghĩ lại nửa ngày cũng không muốn đi làm, vậy là anh dứt khoát ở trong phòng đọc sách.
Trong lúc nghỉ ngơi, anh muốn xuống tầng rót cốc nước. Đi được nửa đường anh liền nhìn thấy một bóng hình nhỏ ngồi ở phòng khách, hai cánh tay ngắn chống trên đầu gối, bộ dạng mặt ủ mày chau, tinh thần rất không vui.
“Châu Châu, con mau thay quần áo đi, sau khi Dì dọn dẹp phòng bếp xong, chúng ta liền xuất phát đến bể bơi, nếu đến muộn thì huấn luyện viên sẽ nói đấy!” Ở trong bếp, giọng nói của Dì giúp việc được mời đến vang lên.
“Vâng, con biết rồi ạ.” Đứa trẻ không nhìn lên, trả lời một cách thiếu sức sống.
Sau khi lấy đầy cốc nước, Tư Đồ Thận không trực tiếp bước lên tầng mà chuyển hướng đi về phía phòng khách.
Hiện tại, anh ngày càng không thể phớt lờ sự tồn tại của cậu bé này, thậm chí có những lúc còn không tự chủ được mà muốn tiến lại gần, những lúc thích nghe giọng nói trẻ con của cậu gọi bố, bố…
Bóng lưng cao lớn của anh phủ xuống, Tiểu Châu Châu chậm rãi ngẩng đầu lên, vui mừng rồi lại ủ rũ cúi xuống suy nghĩ.
“Không thích bơi sao?” Tư Đồ Thận mở lời hỏi.
“Không phải ạ.” Đứa trẻ lắc đầu.
“Hay không muốn đi?” Tư Đồ Thận tiếp tục hỏi.
“...” Cậu bé không trả lời, đầu càng cúi xuống thấp hơn.
“Rốt cuộc là tại sao?” Anh không kìm nổi mà cau mày.
Đôi môi nhỏ mím lại, một lúc lâu sau đứa trẻ mới âu sầu nói: “Thầy giáo dạy bơi nhìn rất hung dữ, hơn nữa mỗi lần đi học thầy đều bảo bọn con cầm phao bơi xuống nghịch nước, chẳng vui gì cả. Con, con không thích…”
“Con có thể nói với mẹ, hủy lớp bơi, hoặc là đổi thầy huấn luyện khác.” Nghe xong, Tư Đồ Thận đưa ra một số phương án giải quyết.
Nhưng đứa trẻ lại lắc đầu: “Nhưng… con không muốn nói với mẹ. Ngày nào mẹ cũng đều rất bận rất mệt, con không muốn làm mẹ bận tâm.”
Tư Đồ Thận nghe vậy, đôi tay cầm cốc nước từ từ nắm chặt hơn.
Không phải là sợ mẹ tức giận rồi mắng mình, mà là sợ mẹ đã quá bận quá mệt rồi còn phải vì mình mình bận tâm.
Yết hầu chuyển động lên xuống mấy lần, Tư Đồ Thận ngồi xổm nửa người xuống, ngang tầm mắt với đứa trẻ. Anh do dự một hồi, sau đó từ từ hỏi: “Hay là thế này, tuần nào bố cũng sẽ đi bơi, lúc đó con đến trung tâm thể hình với bố, bố dạy con bơi. Thế nào?”
***
Thứ Bảy, chỉ có phòng Kế hoạch phải tăng ca, nhưng cũng chỉ làm trong một buổi sáng, nhân viên kết thúc việc làm xong đã rời đi cả rồi.
Trong văn phòng, nữ trợ lý chuyển mấy tập văn kiện cho cô, báo cáo qua loa kết quả của nhóm Kế hoạch ở lại tăng ca.
“Ừm, đặt ở đây đi. Cô cũng sớm về nhà đi.” Tần Tô đang xem tài liệu trên chiếc máy tính, không nhìn lên, nói.
“Vâng, Giám đốc Tần.” Nữ trợ lý gật đầu, nhưng lại không rời đi: “Giám đốc Tần…”
“Sao?” Cô đành phải rời mắt từ màn hình, nhìn lên.
Lúc này nữ trợ lý mới từ từ nói: “Tuần trước Giám đốc Thận đã mở một tài khoản trống, bên trong có năm trăm nghìn.”
“Tài khoản rỗng, năm trăm nghìn?” Động tác trên tay của Tần Tô cũng dừng lại.
“Vâng ạ.” Nữ trợ lý gật đầu.
Nghe xong, Tần Tô trầm mặc không nói lời nào. Hai giây sau, cô mới lạnh giọng dặn dò: “Cô đi điều tra xem, số tiền này đã bị động vào chưa, nếu có người động vào rồi thì chúng chảy về đâu.”
“Vâng!” Nữ trợ lý gật đầu lần nữa.
Ánh mắt hoài nghi của cô lại quay về nhìn lên màn hình, nhưng sự chú ý của cô đã không thể tập trung vào tài liệu nữa.
Bố thật tốt
Hồ bơi.
Vì trên tầng cao nhất của tòa thể hình, mái nhà trên bể bơi được thiết kế kiểu thủy tinh nửa trong suốt, ánh nắng chiếu xuyên qua nên mặt nước trong xanh trong hồ bơi không hề lạnh.
Đứa trẻ thay xong chiếc quần bơi in hình Cậu bé bọt biển liền chạy ra từ phòng thay đồ. Tư Đồ Thận đã đợi ở cạnh hồ bơi một lúc lâu rồi.
Anh trải chiếc khăn nhiều lớp xuống mặt đất, hất quai hàm ra hiệu với đứa trẻ: “Con giẫm lên đây, để không bị lạnh.”
“Vâng ạ!” Tiểu Châu Châu lập tức nhảy lên.
“Trước khi xuống nước phải tập một số động tác co dãn làm nóng người để tránh đến lúc xuống nước bị chuột rút.” Tư Đồ Thận gập chân, vừa làm mẫu động tác, vừa nói với đứa trẻ.
⬅ Trước Tiếp ➡