⬅ Trước Tiếp ➡
“Đúng vậy.” Tần Tô chớp mắt, gật đầu.
Nhận được câu trả lời khẳng định, Dịch Giang Nam cau mày, không nói gì nữa, không biết anh ta đang nghĩ những gì.
“Sao vậy?” Thấy anh ta trầm mặc không nói, Tần Tô thắc mắc hỏi.
“À, không có gì. Chỉ là tôi không ngờ đến.” Dịch Giang Nam định thần lại, cười nói.
Con người anh ta trước giờ không hay hóng hớt, vậy nên lúc ban đầu cô tìm tới, mặc dù anh ta đã hiểu được một chút nhưng cũng chỉ là hiểu một chút trong phương diện công việc của cô thôi, không hề đề cập đến chuyện cuộc sống đời tư. Bây giờ biết được cô đã kết hôn, không biết tại sao, trong đáy lòng anh ta cảm thấy có chút đáng tiếc.
“Tôi cũng đã 30 rồi, nếu còn không kết hôn thì sẽ thành gái ế mất. Tốt nhất vẫn là nên đi lấy chồng rồi!”
“Ừm, nên vậy.” Dịch Giang Nam lắc đầu, nụ cười biến mất.
Lúc này vừa đúng là giờ tan trường. Thỉnh thoảng lại có vài bạn nhỏ sau lưng đeo chiếc cặp sách lớn đi qua, hai ba đứa trẻ tụ thành một nhóm nắm tay nhau, đuổi nhau ầm ĩ, giọng nói trẻ con lanh lảnh vang khắp đâu đây.
Dịch Giang Nam đành phải giảm tốc độ của xe, cẩn thận quan sát tình hình giao thông để lái xe.
Đi qua một ngôi trường tiểu học, Tần Tô giơ tay chỉ về tòa nhà màu xanh trắng ở phía trước: “Anh cho tôi xuống ở phía trước kia đi, nhà trẻ của con trai tôi ở chỗ đó.”
“Được.” Dịch Giang Nam dừng lại một chút, gật đầu.
Chiếc xe đỗ lại. Tần Tô vừa mới tháo dây an toàn ra, còn chưa mở cửa xe, đứa trẻ đứng bên cạnh cô giáo ở trước cửa đã lao tới.
“Mẹ, mẹ ơi…” Đôi mắt sắc của Châu Châu sớm đã nhìn thấy cô như mọi khi.
Tần Tô vội cúi người xuống, cầm lấy chiếc cặp sách ở sau lưng đứa trẻ, áp tay vào gương mặt của cậu.
“Đây là con của cô à?”
Khi hai cánh tay của Tiểu Châu Châu đang lắc lư để cô bế lên, chiếc xe bên cạnh vang lên tiếng mở cửa xe, cùng lúc đó là giọng nói của người đàn ông.
Tần Tô nghiêng đầu nhìn Dịch Giang Nam đang đi vòng qua xe, gật đầu cười. Sau đó cô xoa đầu đứa trẻ: “Châu Châu, đây là chú Dịch, mau chào chú đi.”
“Chú Dịch, cháu chào chú!”
Đứa trẻ nghe lời, lập tức cúi người 90 độ, ngoan ngoãn chào hỏi.
Đôi mắt non nớt của đứa trẻ nhìn anh ta, vừa lịch sự vừa khiến người khác yêu quý. Dịch Giang Nam ngồi xổm xuống, khóe miệng vẽ lên nụ cười ấm áp nhất: “Chào cháu, bạn nhỏ Châu Châu!”
“Mẹ ơi con đói rồi. Mẹ đồng ý buổi tối cho con đi ăn lẩu, bao giờ chúng ta đi ạ?” Tâm hồn của Tiểu Châu Châu đều chỉ nghĩ đến đồ ăn, cậu bé bắt đầu lắc lư tay của mẹ.
“Ăn lẩu sao, đột nhiên tôi cùng thèm ăn lẩu quá. Giám đốc Tần, có thể cho tôi đi cùng không?” Dịch Giang Nam nói chen vào, đôi lông mày nhướn lên nhìn cô.
Tần Tô do dự một lúc, sợ làm mất lòng anh ta nên gật đầu: “Được chứ.”
Số người ăn tối đã được quyết định, bây giờ có thể trực tiếp xuất phát đến điểm mục tiêu rồi. Lúc sắp đi, Dịch Giang Nam đem chiếc giỏ có mấy con mèo đặt vào sau cốp xe, rồi lấy ra khử mùi thơm mát xịt một lúc, sau đó mới tươi cười mời hai mẹ con họ lên xe.
Tần Tô đơ người một lúc vì sự tinh tế và quan tâm của anh ta.
***
Thứ Bảy, màn đêm đã buông xuống. Trong khu vườn vẫn còn nhiều người đang đi dạo.
Tư Đồ Thận đi thang máy lên tầng. Sau khi bước vào, anh thay đôi dép lê, cởi chiếc áo khoác ra rồi treo lên.
“Ừm được rồi, giám đốc Hà… Đúng vậy, cứ dựa vào chất lượng của lô nguyên liệu mới nhất…”
Trong phòng ăn, bóng lưng của một người phụ nữ đẹp đáng đứng cạnh cửa sổ. Cô mặc một chiếc váy len không tay áo màu đen, hai cánh tay trắng như tuyết lộ ra, đường cong tuyệt đẹp. Ở dưới ánh đèn, thậm chí Tư Đồ Thận còn có thể nhìn thấy rõ lớp lông tơ trên làn da của cô.
Anh nhìn cô, có giây phút thẫn thờ.
Đến mức, khi bóng hình duyên dáng ấy quay người lại, trong ánh mắt của anh giấu một sự không cảnh giác.
“Này.” Tần Tô cầm lấy điện thoại, khó hiểu chớp mắt nhìn anh.
“Hả.” Tư Đồ Thận giả vờ nắm chặt nắm tay đặt bên cạnh môi, nhẹ giọng đáp lại một cách rất gượng gạo.
Ngay giây sau, anh càng giấu càng lộ, chỉnh giọng nói lạnh lùng trở lại: “Còn cơm không?”
Sự vui vẻ ấu trĩ
Tần Tô sững người một lúc, sau khi đã xác nhận nghe đúng những lời anh nói, cô mới gật đầu: “Còn.”
Tư Đồ Thận nghe xong, không nói lời nào, đôi chân cũng không nhúc nhích.
Câu nói đó là anh nói ra trong vô thức. Lúc đó anh phải là người đầu tiên phá tan sự im lặng, nếu không sẽ rất xấu hổ.
Thế nhưng…
Cơm tối anh cũng ăn rồi, trên thực tế anh chỉ động đũa mấy món mà thôi. Buổi tối anh tham dự bữa tiệc chiêu đãi Cục công trình, nói được vài câu, quay đi quay lại lại nâng cốc uống một chén, cả buổi tối anh đã uống rất nhiều, thế nhưng lại không có lấy một chút cảm giác no bụng.
“Anh chưa ăn cơm tối sao? Tôi và Châu Châu đã ăn rồi, ở đây chỉ còn lại mấy món ăn thừa lại thôi. Có cần tôi nấu cho anh ít đồ ăn nóng không?” Tần Tố bước lên vài bước, nhẫn nại hỏi từng câu.
Trái cổ của Tư Đồ Thận di chuyển, anh gật đầu: “Được.”
“Được rồi, vậy anh đợi một chút, món ăn sẽ có ngay lập tức!” Nghe xong, Tần Tô không trì hoãn thêm phút nào, vừa nói vừa nhanh chóng tiến vào bếp.
Thấy vậy, Tư Đồ Thận cũng kéo một chiếc ghế ăn ở sau lưng cô, ngồi xuống chờ đợi.
Tiếng ‘vù vù’ của máy hút mùi vang lên, không lâu sau, mùi thơm của món ăn đã tỏa ra khắp phòng. Lúc này anh liền cảm thấy đói, rất đói.
Mấy ngày hôm nay liên tiếp đều có tiệc, nhìn một bàn ăn đầy những món sơn hào hải vị nhưng lại không quá muốn ăn. Anh chỉ luôn nhớ về bữa ăn sáng hôm đó, có những món bình dân đơn giản, nhưng lại luôn có chút tàn nhẫn.
Hành lá phi thơm, lạp xưởng và cà rốt đều được thái hạt lựu, cho thêm cơm vào đảo cùng, rồi cho thêm ít nước gà nữa. Tần Tô sợ anh không quen ăn cơm thừa nên đã đem cơm rang lên, rồi làm nóng canh cá, cho thêm vài viên đậu phụ vào.
Hơn 10 phút sau, Tư Đồ Thận ngôi ở đó chờ đợi. Trước giờ anh không phải là một người có nhiều sự kiên nhẫn, vậy mà bây giờ lại ngồi đợi không thấy phiền.
“Xong rồi, có thể ăn được rồi.” Tần Tô đi từ trong bếp ra.
Trong phòng khách, hơi nóng bốc nghi ngút. Hơi nóng tỏa ra từ cơm rang, món salad tráng miệng, canh cá tươi ngon, tất cả hơi nóng đều phảng phất quấn quít trên bàn ăn.
Tư Đồ Thận bưng bát lên, bắt đầu ăn. Dáng vẻ không có sự ngạo mạn của một cậu quý tử nhà giàu, cũng không ăn ngấu nghiến như những người đàn ông bình thường, chỉ là tập trung vào ăn.
“Thế nào, cũng được đúng không?” Tần Tô ngồi đối diện anh, hỏi.
“Ừm.” Tư Đồ Thận không trả lời, trong sự ngấu nghiến phát ra một âm thanh.
⬅ Trước Tiếp ➡