Thấy anh ta lại bắt đầu nói những lời đê tiện, Tần Tồ khinh thường, nói thêm hai câu liền cúp máy.
“Ai chọc tức cô sao?”
Vừa đặt điện thoại xuống, giọng nói người đàn ông ngồi bên cạnh liền vang lên bên tai cô.
“Không có ai cả, là Cảnh Diệp.” Tần Tô quay đầu sang, thấy anh đang thản nhiên nhìn mình.
Tư Đồ Thận mím môi, không thể nghe ra đó là ngữ khí gì, “Vừa gửi tin nhắn vừa gọi điện thoại, có chuyện gì đáng nói vậy chứ.”
Từ lúc xe bắt đầu chạy, cô vẫn luôn nắm chặt điện thoại, ngón tay liên tục gạt màn hình, thỉnh thoảng lại có tiếng rung nhắc nhở vang lên, cũng không biết cô đang nói chuyện gì.
“Ồ, không phải nhắn tin với cậu ấy.” Tần Tô chớp mắt giải thích.
Không phải anh ta, vậy thì là ai. Dịch Giang Nam?
Suy nghĩ này như mũi kim đâm thẳng vào trái tim anh. Tư Đồ Thận đột nhiên cảm thấy tức giận không nói nên lời.
Khâu Cảnh Diệp, lại còn thêm Dịch Giang Nam, tại sao xung quanh cô lại có nhiều người đàn ông như vậy chứ, nơi phồn hoa thường thu hút ong bướm sao?
Sau ba giờ lái xe, đến tận giữa trưa họ mới đến được điểm hẹn. Nơi đây không ô nhiễm nghiêm trọng như ở thành phố, không khí rất trong lòng, thoáng đãng và mát mẻ.
Giáo viên xuống xe trước, các phụ huynh cũng dẫn các bạn nhỏ xuống xe sau đó lấy hành lý và cùng nhau đi đến trang trại của một nhà nông.
Một tay dắt cậu nhóc nhỏ, Tần Tồ khom người xuống chuẩn bị xách hai túi hành lý lên, nhưng cô vừa bước một bước, một đôi tay khô ráp đã che lại.
“Không cần đâu, nó không nặng chút nào, một mình tôi xách cũng được.” Tần Tô không hề buông tay, vội vàng lên tiếng.
Nhưng người đàn ông lại đứng yên, Tân Tô mở miệng định nói thêm gì đó lại bị anh dùng sức giật lấy chiếc túi.
“Tôi là đàn ông.” Tư Đồ Thận mím môi, âm thanh trầm thấp vang lên.
Dưới ánh mặt trời, người đàn ông nhẹ nhàng xách hai túi hành lý lên, từng bước đi về phía trước.
Lên đây
Sau khi ăn trưa xong, mọi người đều trở về phòng được sắp xếp để nghỉ ngơi. Tần Tô lột vỏ quả chuối mà cô mang theo, dùng dao gọt hoa quả cắt thành từng lát mỏng và bày lên chiếc đĩa nhỏ cho hai cha con ăn.
Cậu nhóc nhỏ hoạt bát khác thường, từ sáng đến giờ, cái đầu nhỏ của cậu bé cứ lắc lư, ngâm nga ca hát khiến những người xung quanh cũng cảm thấy vui mừng. Dường như Tư Đồ Thận cũng bị ảnh hưởng, mặc dù khuôn mặt vẫn không biểu lộ cảm xúc nhưng khóe miệng anh không mím chặt như thường ngày.
Tần Tồ muốn con trai ngủ một lát như vậy mới có thể có đủ thể lực cho buổi leo núi chiều nay. Nhưng cậu nhóc nhỏ sao có thể ngủ được, nói cái gì cũng không chịu nghe, cậu bé chỉ ngồi dựa vào Tư Đồ Thận, cho dù không nói câu nào cũng cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Hai giờ chiều, rất nhiều phụ huynh đều dẫn con em đến sân tập trung, dưới sự hướng dẫn của giáo viên, cả đoàn bắt đầu xuất phát về phía chân núi.
“Được rồi, các bạn nhỏ, bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu cuộc thi! Ngọn núi trước mặt này đây, chúng ta chỉ cần leo đến giữa sườn núi là được, hãy xem xem rốt cuộc bạn nhỏ và cặp cha mẹ nào có thể đến đích đầu tiên! Nhưng các bạn không được lười biếng nhé, phải chú ý an toàn!” Giáo viên cầm loa khuếch đại âm thanh, nói.
Tiếng huýt sao vang lên, các bạn nhỏ liền vui mừng tiến về phía trước, thở hổn hển leo lên núi. Nhưng dù sao thể lực của trẻ con không tốt, chỉ leo được một lúc, tốc độ rõ ràng chậm lại, liên tục thở dốc.
Tần Tô đi phía sau, trên tay cầm sẵn một bình nước, một lớn một nhỏ vững vàng đi phía trước cô, không nhanh không chậm bước từng bước chắc chắn.
“Ba ơi, con mệt quá, không đi nổi……” Cậu nhóc nhỏ cũng giống những đứa trẻ khác, cúi gầm mặt nói.
Thật vậy, Tần Tô mở miệng, cô đang định nói gì đó thì giọng nói trong trẻo của cậu bé tiếp tục vang lên: “Ba ơi, ba cõng con lên đó được không? Con muốn giành được hạng nhất!”
“Không được.” Người đàn ông trực tiếp nói.
Cậu nhóc nhỏ lập tức gục đầu xuống, bị từ chối không chút thương tiếc như vậy khiến cậu bé có chút đau lòng.
Tần Tố siết chặt ngón tay, trong đầu không ngừng suy nghĩ, cô còn chưa kịp nghĩ ra phải an ủi con trai thế nào thì giọng nam trầm thấp lại vang lên lần nữa.
“Con có biết ‘bất sỉ tối hậu*’ là gì không?”
[*Bất sỉ tối hậu (不耻最后): thành ngữ Trung, có nghĩa là chỉ cần bạn kiên trì đến cùng sẽ đạt được mục tiêu của bản thân]
Cậu nhóc nhỏ suy nghĩ một hồi, đương nhiên là lắc đầu.
“Cho dù chậm hơn, cũng không được lùi bước. Cho dù tụt lại phía sau, cho dù thất bại nhưng nhất định phải đạt được mục tiêu đã hướng đến. Nghĩa là con đã lựa chọn thi leo núi, một khi bắt đầu phải kiên trì đến cùng, hơn hết phải dựa vào sức lực của bản thân. Ý chí kiên cường mới là một người đàn ông.” Tư Đồ Thận liếc mắt nhìn con trai, giọng nói trầm tĩnh cất lên, dường như có âm thanh vang lên từ vách núi.
Tiểu Châu Châu giơ tay gãi đầu, có chỗ hiểu có chỗ không, nhưng cuối cùng có một câu cậu bé nghe hiểu rất rõ, cậu phải trở thành một người đàn ông giống ba mình.
Vì vậy, cậu bé gật đầu như gà mổ thóc, ánh mắt sáng lấp lánh, hiện lên sự sùng bái, “Con hiểu rồi ạ. Con sẽ kiên trì, tự mình leo đến đỉnh núi!”
Tần Tô nhìn thấy cậu nhóc nhỏ bị lời nói của người đàn ông tẩy não, trong chớp mắt đã tràn đầy năng lượng, hai mắt phát sáng tiếp tục leo lên trên, đáy mắt cô hiện lên sự dịu dàng, ôn nhu. Cô không dám lên tiếng, sợ rằng sẽ phá vỡ bầu không khí hiếm có của hai cha con.
Mặc dù Tiểu Châu Châu rất cố gắng nhưng cuối cùng chỉ giành được hạng hai. Một cậu bé kháu khỉnh, khỏe mạnh đã đứng giữa sườn núi từ sớm đang khịt khịt mũi ăn mừng chiến thắng. Nhưng cậu nhóc nhỏ chỉ buồn trong chốc lát, rất nhanh lại vui mừng cười nói.
Sau khi tất cả các gia đình đến nơi, họ lại đi dạo xung quanh. Khi mặt trời xuống núi, giáo viên mới tổ chức tập hợp mọi người cùng xuống núi.
Đều nói leo núi thì dễ nhưng xuống núi lại khó. Cậu nhóc nhỏ thì không sao nhưng Tần Tô đi được nửa đường, không hiểu tại sao lại bị trượt chân một cái liền ngã xuống đất.
“Mẹ, mẹ, mẹ có đau không, có bị thương chỗ nào không?” Cậu nhóc nhỏ lập tức chạy đến, lảo đảo muốn đỡ cô đứng dậy.
Tần Tô chống tay đứng dậy, phủi phủi đất dính trên người và nói, “Mẹ không sao.”
Cô vừa cử động chân một chút, cơn đau lập tức truyền đến khiến cô nhăn nhó, cau mày.
Người đàn ông vẫn luôn thờ ơ, lạnh nhạt không biết từ lúc nào đã cúi người xuống trước mặt cô và đưa lưng về phía cô.
“Lên đây.”
Ba thiên vị
“Lên đây.” Giọng nam trầm thấp và ôn nhu vang lên.
Trái tim Tần Tô nhảy dựng, ngơ ngác nhìn tấm lưng to lớn của người đàn ông trước mặt mình.
Thấy cô chần chừ không nhúc nhích, Tư Đồ Thận hơi ngoảnh đầu lại, ánh mắt anh tuấn khẽ nhíu lại, dáng vẻ không còn kiên nhẫn dần dần hiện lên.
“Không cần, tôi đi chậm một chút là được.” Lúc này cô mới định thần lại, lên tiếng.
Nhưng người đàn ông vẫn không hề nhúc nhích, giống như không hề nghe thấy lời nói của cô, anh vẫn giữ nguyên tư thế kia.
“Thật sự không cần. Vốn dĩ đi xuống núi không dễ, anh lại cõng tôi……”
“Lên đi.”