⬅ Trước Tiếp ➡
Giọng nam vang lên ngắt lời cô, trầm thấp lặp lại, giọng điệu giống nhau nhưng lại có chút đe dọa.
Do dự một hồi, cuối cùng Tần Tô duỗi tay vòng qua vai của anh, cẩn thận leo lên lưng anh.
Sau khi cô leo lên, Tư Đồ Thận liền đỡ chân cô và đứng dậy. Những năm trước đây, anh từng tham gia huấn luyện đặc biệt ở quân ngũ, sau khi bước vào kinh doanh, anh vẫn luôn rèn luyện sức khỏe, vì vậy cõng một người phụ nữ hơn 45kg xuống núi cũng như đi trên đất bằng.
“Có phải rất nặng không?” Tần Tô nằm trên lưng anh, lên xuống theo từng bước chân của anh.
“......” Người đàn ông im lặng chỉ tiếp tục đi xuống núi, không thèm quan tâm.
“Rốt cuộc có nặng hay không?” Cô không nhịn được tiếp tục truy hỏi.
“......” Người đàn ông tiếp tục giữ im lặng.
“Này! Có nặng hay không?” Tần Tô không do dự nhéo anh một cái.
“Nặng.” Tư Độ Thận dừng lại, ngay sau đó khôi phục tốc độ bước chân và ném ra một câu.
Nửa giây sau, anh lại xốc cô lên và bồi thêm một câu, “Như heo vậy.”
Đi giày đế bằng để leo núi rồi xuống núi, ngay cả trẻ con cũng đi được, vậy mà cô có thể ngã trẹo chân, không phải heo thì là gì!
Nghe vậy, Tần Tô nghẹn lại, vừa bực vừa tức, nhưng trong lòng cô thầm nghĩ thật sự nặng như vậy sao……
Tiểu Châu Châu vẫn luôn túm góc áo của Tư Đồ Thận và đi theo anh, nhìn thấy hành động của ba và mẹ, cậu bé không hề nói gì, chỉ ngây ngốc cười một mình.
Lúc này ánh mặt trời không còn gay gắt như khi lên núi, mặt trời dần lặn xuống, mỗi lần hít thở cô đều có thể ngửi thấy mùi hương trên người anh. Trước mắt Tần Tô dần dần mờ đi, ấm áp của tuổi 18, giống như lúc này……
Thật ra chẳng đi bao nhiêu bước đã xuống đến chân núi, nhưng vì được anh cõng, Tần Tô có cảm giác mình đã đi đoạn đường rất dài, rất dài.
*******************************
Những hoạt động ngoài trời thế này, đương nhiên các giáo viên đều chuẩn bị đầy đủ cho tất cả sự cố ngoài ý muốn, vì vậy thuốc trị thương hay bong gân đều được chuẩn bị sẵn. Chẳng qua những thứ này đều chuẩn vị cho các bé, hơn nữa, việc các bạn nhỏ nghe tin cô bị thương liền đến thăm càng khiến Tần Tô cảm thấy không chốn dung thân.
Sau nhiều lần nhấn mạnh cô thực sự không sao, rốt cuộc cũng tiễn bạn nhỏ cuối cùng rời khỏi, cô liền thở phào nhẹ nhõm. Ánh mắt cô liếc nhìn người đàn ông đang xem TV, dường như anh có chút vui sướng khi thấy người khác gặp nạn.
Thực ra cũng không có gì to tát, chủ nhân của trang trại này biết một chút về xương khớp nên đã mát xa cho cô, sau đó chườm nóng, bôi rượu thuốc, đã không còn gì đáng ngại nữa. Mặc dù cô không thể bay nhảy được, nhưng vẫn có thể đi đứng bình thường.
Buổi tối vẫn dùng cơm tập thể, trẻ con đông nên rất ồn ào, náo nhiệt. Sau khi kết thúc, mọi người lại trở về phòng của mình.
Dù sao cũng đang ở nông thôn, điều kiện có hạn, chỉ vào mùa hè mới có thể tắm rửa ngoài sân, cho nên chỉ có thể dùng khăn ướt lau người một chút.
Tần Tô ngâm khăn vào nước, sau đó lấy ra vắt khô, cô ngồi bên đầu giường nhẹ nhàng lau tay lau chân cho cậu con trai của mình. Nghe cậu bé không ngừng hỏi thăm vết thương ở chân, cô chỉ trả lời cậu bé rằng mình không sao cả.
Lau xong, cô đặt khăn sang một bên, cầm bộ đồ ngủ bằng bông lên và thay cho cậu bé. Khi thay được một nửa, giọng trẻ con trong trẻo từ chiếc áo bông vang lên, “Hừ, ba thiên vị.”
Tôi sẽ cố gắng
“Hừ, ba thiên vị!”
“......”
“Lúc lên núi, con nói ba cõng con, ba không chịu, còn giảng cho con nghe một tràng đạo lý. Nhưng khi xuống núi, mẹ chẳng cần yêu cầu, ba đã tự mình cõng mẹ rồi!”
“Con trai nên có ý chí kiên cường.”
“Nhưng đó là sự thật! Ba nói rất đúng, con sẽ cố gắng hết sức! Nhưng — ba vẫn có chút thiên vị mà. Mẹ, mẹ nói, có phải ba rất thích mẹ không?”
“…… Khụ.”
……
Giọng trẻ con vẫn văng vẳng, Tần Tô cảm thấy bên tai ong ong tiếng hét, khuôn mặt có chút nóng bừng.
Cậu nhóc nhỏ đã ngủ say, cô cẩn thận kéo lại góc chăn rồi mới đi ra ngoài. Những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời đêm đen, trên chiếc ghế gỗ dài trong sân, người đàn ông duỗi chân ngồi ở đó, khói bay mờ ảo.
Bởi vì chân đau, khi cô di chuyển phải cố hết sức, tiếng bước chân có chút nặng nề. Cô nhìn thấy người đàn ông quay lưng về phía mình, sau đó vội vàng cúi đầu dập tắt điếu thuốc trong tay, tay anh cố gắng phe phẩy để khói tan đi.
Tần Tô thở hổn hển, hít sâu một hơi.
Đối diện với ánh mắt của anh, cô lên tiếng: “Chỉ có mình tôi, Châu Châu ngủ rồi.”
“Ừ.” Tư Đồ Thận nghe vậy liền thở phào một hơi.
“Cho dù Châu Châu không bị suyễn thì anh cũng bớt hút thuốc lại đi, không tốt cho sức khỏe.” Tần Tô bước đến, ngồi xuống bên cạnh anh.
Tư Đồ Thận không nói gì, chỉ cất bật lửa vào hộp thuốc rồi bỏ vào túi. Đối với người đàn ông mà nói, rượu còn có thể, nhưng thuốc thực sự không dễ dàng bỏ được, đặc biệt khi tâm trạng không ổn định, điếu thuốc lá có thể mang lại cho người đó sự bình tĩnh.
Nhưng anh cũng đang dần dần bỏ thuốc.
Ngón trỏ và ngón giữa xoa nhẹ, ánh mắt nhìn tàn thuốc trên mặt đất, trong lòng như đông cứng lại
“Châu Châu, thằng bé…… bị suyễn rất nghiêm trọng sao?” Yết hầu lay động, Tư Đồ Thận lên tiếng hỏi.
“Vẫn ổn. Bác sĩ nói là mức độ nhẹ, nhưng thằng bé còn nhỏ, sức đề kháng hơi yếu một chút, những món gây dị ứng và khí lạnh sẽ khiến bệnh dễ dàng tái phát. Sau này con lớn lên, bệnh sẽ dần dần được cải thiện.” Tần Tô cười nói, trong đáy mắt đều là ánh sao.
Anh nghiêng đầu nhìn cô một cái, chậm rãi nói: “Cô chăm sóc thằng bé rất tốt.”
Trong ánh mắt ấy không có sự lạnh nhạt, không có khách sáo cũng không xa cách, thậm chí có chút ấm áp. Nhưng sự ấm áp này quá mỏng manh, sắc đêm lại quá lạnh giống như ném viên đá nhỏ xuống giếng sâu sẽ biến mất ngay lập tức.
“Thật ra tôi không thích trẻ con lắm, cũng không biết phải sống cùng trẻ con như thế nào. Hồi nhỏ, tôi không thân với ba mình, đến 10 tuổi mới có thể mang họ Tư Đồ và cứ như vậy trưởng thành, vì vậy tôi không có quá nhiều cảm xúc với từ “ba” này, cũng không có cảm giác gì nhiều khi trở thành một người ba.” Im lặng một hồi anh mới chậm rãi nói ra những điều tận đáy lòng.
Anh vẫn luôn như vậy, bắt đầu đi học liền ở lại trường, rất ít khi về về, cuộc sống tự lập, không hề thân thiết với con cháu nhà họ Tư Đồ.
Suy nghĩ một lúc, anh mím môi, lần nữa lên tiếng: “Tần Tô.”
“Hử?” Cô nghiêng đầu nhìn.
“Sau này…… tôi sẽ cố gắng. Làm một người cha.” Anh không nhìn về phía cô, chỉ nhìn màn đêm đen trước mắt mình.
Giọng anh trầm thấp, nặng nề vang bên tai cô khiến hô hấp của Tân Tô không khỏi ngừng lại.
Ở nông thôn, những vì sao trên bầu trời đêm rất lớn, rất sáng, giống như những đôi mắt đang dịu dàng quan sát cô. Tiếng bước chân của người đàn ông dần dần biến mất sau lưng cô.
Anh nói anh sẽ cố gắng… làm một người cha.
Đúng, là làm một người cha. Chứ không phải một người chồng.
⬅ Trước Tiếp ➡