Chương 22
hoang mang không kém.
Mãi một lúc lâu sau, cậu ấy mới hoàn hồn, nhận ra mình vẫn đang nắm lấy cổ tay cô.
Cậu ấy vội vàng buông tay, lùi lại một bước, nhìn cô mà lắp bắp "Cậu… cậu muốn sờ thì cứ sờ… cần gì phải… phải hôn tôi chứ…" Phụt Thẩm Thất Thất không nhịn được bật cười, đôi mắt cong cong như trăng khuyết, hai lúm đồng tiền xinh xắn lộ ra trông đáng yêu vô cùng.
Cô nghiêng đầu nhìn cậu, chẳng hề cảm thấy xấu hổ, giọng nói trong trẻo vang lên "Vừa nãy là ngoài ý muốn, xin lỗi nhé.
À, cậu cũng là thí sinh tham gia thi đấu à?" Cậu con trai gật đầu, lén liếc nhìn cô gái đang cười tươi trước mặt, lại cảm thấy chỗ vừa bị cô chạm vào có chút nóng lên.
Cậu giật giật cổ tay, muốn giơ tay lên chạm vào nhưng lại ngại ngùngnancô ấy đang đứng ngay trước mặt nhìn mình cơ mà "Thế cậu đã ra sân đấu chưa?" Thẩm Thất Thất tiếp tục hỏi, đôi mắt đen láy như hai viên ngọc mã não, trong veo, sáng ngời.
Cậu ấy lại gật đầu, khuôn mặt điển trai thoáng ửng đỏ.
"Ồ." Thẩm Thất Thất như chợt hiểu ra điều gì, khẽ gật đầu, rồi chỉ vào cậu ấy mà chắc chắn nói "Tôi biết cậu là ai rồi " Nghe vậy, ánh mắt cậu ấy lập tức sáng lên, khuôn mặt lộ rõ sự vui mừng, vừa mong chờ vừa có chút ngạc nhiên "Cậu… cậu biết tôi sao?" Thẩm Thất Thất chạm tay lên cằm, đôi mắt đen lém lỉnh đảo quanh, lại nhìn lướt qua căn phòng nghỉ này, rồi mới dứt khoát nói "Nếu có thể sử dụng phòng nghỉ xịn như thế này một mình, thì chắc chắn cậu chính là ‘Thái tử gia’ trong truyền thuyếtnanngười vừa đoạt giải ở nước ngoài về " Nhưng tia sáng trong mắt cậu con trai bỗng chốc vụt tắt, vai trùng xuống, lắc đầu đầy thất vọng "Tôi chỉ là một quân nhân bình thường thôi.
Hôm qua tôi bị sốt, vì hôm nay có thi đấu nên đại đội trưởng mới đặc biệt xin phép tổ chức cho tôi sử dụng phòng này." "À…" Thẩm Thất Thất có chút ngượng ngùng, ngước nhìn cậu con trai đang thất vọng trước mặt, rồi không chút do dự đưa tay lênnan Đôi tay mềm mại trắng nõn của cô cứ thế mà áp lên trán cậu ấy.
Cậu con trai lập tức đơ người, cứng đờ như tượng đá, để mặc cô "tung hoành" trên mặt mình.
Thẩm Thất Thất sờ trán cậu ấy, không thấy nóng, lại bóp bóp má, sau đó đặt tay lên cổ kiểm tra.
Cảm thấy nhiệt độ cơ thể bình thường, cô mới hài lòng thu tay lại, làm ra vẻ bác sĩ nhỏ, gật đầu với cậu, cười tươi như hoa "Không có dấu hiệu sốt, chúc mừng đồng chí, cậu khỏi bệnh rồi " Dưới ánh mắt cậu con trai, cô gái nhỏ lúc này trông hệt như một thiên thần áo trắng với đôi cánh rực rỡ phía saụ "Được rồi, tôi không làm phiền cậu nghỉ ngơi nữa " Thẩm Thất Thất thấy cậu ấy cứ đờ ra, lại tưởng cậu ấy còn mệt sau khi bị ốm, nên không chấp nhặt, nói xong liền quay người định rời đi.
Thế nhưng, chưa đi được bao xa, cổ tay lại bị ai đó kéo lại từ phía saụ Thẩm Thất Thất quay đầu, nhướn mày "Sao thế?" "Cậụ..
cậu không phải muốn sờ súng sao?" Cậu thiếu niên mặt đỏ bừng, mắt cụp xuống, hàng mi dài cong vút khẽ run rẩy.
Giọng nói lí nhí vang lên "Tôi...
tôi cho cậu sờ..." Thẩm Thất Thất ?
Đồng chí, cậu chắc chắn là mình không nói năng mờ ám đấy chứ?
Thẩm Thất Thất hít sâu một hơi, nhìn khuôn mặt đáng yêu của cậu trai trước mặt, cố kìm nén ham muốn trêu chọc.
Cô nghiêm túc