⬅ Trước Tiếp ➡

lắc đầu "Đồng chí, cơ hội này để lần sau nhé Giờ tớ phải về rồi, nếu không thủ trưởng sẽ mắng mất " Cậu thiếu niên nghe vậy liền ngước mắt lên thật nhanh, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ thất vọng.
Cậu ấy dần buông tay đang nắm lấy cô gái, do dự một chút rồi không cam lòng hỏi "Cậu thuộc đại đội nào?" Chờ đến kỳ nghỉ, có lẽ cậu ấy có thể đi tìm cô.
Lúc đó cô sẽ không bị trung đội trưởng mắng nữa "Tôi á?" Thẩm Thất Thất chớp mắt, trông hệt như một con cáo nhỏ tinh ranh, cười rạng rỡ khoe hàm răng trắng đều tăm tắp, giọng nói trong trẻo vang lên "Lôi Phong ban " Lời vừa dứt, cô đã xoay người chạy mất, để lại cho cậu thiếu niên một bóng dáng mảnh khảnh.
"Lôi Phong ban?" Cậu thiếu niên đứng yên tại chỗ, đầu óc mơ hồ, đưa tay gãi gãi sau gáy, lẩm bẩm "Thì ra là ban hậu cần..." Khi Thẩm Thất Thất bước ra ngoài, trận đấu bên ngoài không biết đã kết thúc từ lúc nào.
Sân bắn lúc trước còn náo nhiệt, giờ trở nên trống vắng, chỉ còn lác đác vài chiến sĩ đang quét dọn.
Không khí vẫn phảng phất mùi thuốc súng nhàn nhạt.
Cô vẫn cảm thấy tiếc hùi hụi… Hai xạ thủ huyền thoại của quân khu so tài đấy Cô lại lỡ mất rồi "Tiểu tổ tông?
" Một giọng nói hốt hoảng từ phía trước vang lên.
Thẩm Thất Thất vốn đang cúi đầu nhìn đường, nghe thấy tiếng gọi liền giật mình ngẩng lên.
Cô nhìn thấy Tiểu Lý đang cuống quýt chạy về phía mình.
Bản năng mách bảo cô rằng… chắc mình lại gây họa rồi "Trời ơi Tiểu tổ tông ơi, sao cô không để người ta bớt lo một chút chứ?
" Tiểu Lý gần như chạy ba bước gộp thành một, mặt đầy vẻ bất lực pha lẫn cầu xin "Thủ trưởng biết cô mất tích, tức đến mức suýt nuốt sống bọn tôi luôn rồi Mau theo tôi về ngay " Nghe vậy, trong lòng Thẩm Thất Thất vang lên một tiếng "cạch" đầy báo động.
Cô lập tức hoảng hốt, căng thẳng nhìn Tiểu Lý "Chú Lý Không phải chú nói chú ấy đi họp rồi sao?
Sao lại về sớm thế?
" Nguyễn Hạo Thịnh chẳng phải đi họp sao?
Họp không phải mất hai ngày à?
Mới chưa đến một ngày mà đã về rồi?
Nhớ lại lời hứa của mình với anh tối qua, toàn thân Thẩm Thất Thất bỗng chốc dựng cả lông tơ, trong lòng hoảng loạn đến cực độ.
Tiêu rồi tiêu rồi Từ trước đến nay cô đã biết rõ Nguyễn Hạo Thịnh ghét nhất là kiểu nói mà không giữ lời.
Lần này cô đã hứa nhưng lại không làm được, liệu người đàn ông lạnh lùng đó có trừng trị cô theo quân quy không?
"Mẹ ơi, con không muốn bị đánh đòn đâu " Vừa nghĩ tới đây, Thẩm Thất Thất giật bắn người, xoay người bỏ chạy.
Nhưng Tiểu Lý phản ứng cực nhanh, lập tức tóm lấy cô, vừa kéo vừa lôi về.
Hai người đang giằng co thì Tiểu Lý vô tình ngẩng đầu lên.
Nhìn thấy người đàn ông lạnh lùng đứng dưới bóng cây phía trước, gần như theo phản xạ có điều kiện, anh lập tức buông tay, đứng nghiêm chào một cách chuẩn mực.
"Thủ trưởng khỏe ạ " Vừa dứt lời, Thẩm Thất Thất – người đang lợi dụng khe hở để chạy trốn – lập tức cứng đờ tại chỗ.
Xong rồi… lần này tiêu thật rồi Chầm chậm quay đầu lại, Thẩm Thất Thất vừa ngước mắt lên đã chạm phải ánh nhìn băng lạnh của Nguyễn Hạo Thịnh.
Cô gái nhỏ gần như giật bắn cả người, đứng sững tại chỗ, không biết phải làm gì.
Trên con đường rợp bóng cây xanh, người đàn ông lạnh lùng đứng thẳng dưới bóng một gốc


⬅ Trước Tiếp ➡