⬅ Trước Tiếp ➡
Người đại diện ảo não xoa đầu “Mấy vết đỏ trên mặt cậu không thành vấn đề, vấn đề là mặt cậu sưng lên hết rồi nha, bản thân cậu không phát hiện sao? "Buổi Tối qua cậu còn muốn mang gương mặt này đi tham gia hoạt động? Vô số ống kính chuyên nghiệp sẽ đồng thời chụp lại được đó Nguyên ca ”
Yến Văn Gia xoa mặt, tư thái quý khí ưu nhã khó khăn lắm mới duy trì được cuối cùng lại bị Cố Tuyết Nghi đánh đến mức có nguy cơ mất hết cả tôn nghiêm “…… "... tôi không đau nha, tôi không sao, tôi còn rấtkhỏe."
Nguyên ca à cậu nói chuyện còn không rõ ràng nữa cậu tỉnh táo lại chút đi .
Yến Văn Gia lấy mạng sống ra làm trò đùa thì kinh thiên động địa, còn lúc bị đánh thì im hơi lặng tiếng..
"Cậu cảm thấy sinh mệnh quá vô nghĩa, muốn tìm ý nghĩa của việc sống tiếp, thì đâu cần làm như vậy để tìm…..Có hàng vạn cách để con người tìm đến cái chết, và không gây phiền phức cho người khác là đạo lý cơ bản.
.. cậu sẽ không bao giờ tìm thấy được nó the0 cách này. Có thể một ngày nào đó, cậu sẽ thực sự chết tɾong một khu rừng rậm nào đó, tɾong một sa mạc nào đó, dưới một vách đá nào đó... Mọi người chỉ cảm thấy nhẹ nhõm. Sẽ không ai nhớ đến cậụ Đây có phải là kết quả mà cậu muốn không?"
"Có người đã chết, còn có thể lưu danh. Có người đã chết, chính là chết rồi.
Lột bỏ lớp vỏ nhà họ Yến ra, thì cậu còn là cái gì?"
Khi giọng nói chậm rãi của Cố Tuyết Nghi rơi xuống, Yến văn Gia đang nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô, không thể kiểm soát được suy nghĩ tɾong đầu, làm thế nào cơ thể rõ ràng gầy gò của chị ta có thể bộc phát ra sức ma͙nh Cường đại như vậy khi nhảy dù?
Yến văn Gia cảm thấy ngực mình bị chặn bởi một cái gì đó.
Cậu chậm rãi tiêu hóa lời nói của Cố Tuyết Nghi, càng lặp đi lặp lại việc tiêu hóa tɾong đầu, càng có loại nhói lan rộng, chạy loạn tɾong cơ thể cậụ
Đây là kết quả mà mình muốn sao?
Mình thì tính là cái gì? Mình tính…..
Còn không đợi Yến Văn Gia thoát ra khỏi từ tɾong tang thương và kiềm nén, để tìm được đáp án rõ ràng..
Cố Tuyết Nghi đột nhiên quay lại, từ trên bàn lấy ra một chiếc thắt lưng.
"Bây giờ tôi sẽ dạy cho cậu những đạo đức cơ bản trước."
“Chát” một tiếng.
Yến Văn Gia trốn tránh, nhưng thủ pháp của cô quá khéo léo, cậu lla lên một tiếng, bị đánh tɾúng cằm, cậu sống chết cắn chặt răng không phát ra tiếng, sau đó thì bị vấp ngã, mặt bị đập vào mặt bàn
Nếu không phải Cố Tuyết Y từ phía sau nhấc cổ áo của cậu lên..
Yến Văn Gia chắc chắn sẽ dễ chết một cách dễ dàng và hoang đường, còn không bằng một cái lông hồng .
鸿毛 lông hồng, ví những chuyện lặt vặt không đáng kể..
Yến văn Gia đang ngồi trên ghế, lông mi chậm rãi chuyển động, tɾong đầu lại lướt qua những lời của Cố Tuyết Nghi.
Nếu cậu muốn tìm ý nghĩa của cuộc sống, cậu không nên tìm nó như vậy .
Vậy nên tìm như thế nào?.
““Nguyên ca, cậu không suy nghĩ lại sao?” Giọng nói ầm ĩ của người đại diện không ngừng văng vẳng bên tai cắt ngang.
Yến Văn Gia ngưng lại suy tư, ngẩng đầu nhìn người đại diện “Không nghĩ nữa.” ”

⬅ Trước Tiếp ➡