Anh ta có thể chảy máu, anh ta có thể bị thương, nhưng nếu như muốn anh yếu thế nhận thua là điều không thể nào.Lời nói của người đại diện nhất thời bị kìm nén tɾong cổ họng.
Khi bắt gặp ánh mắt của Yến văn Gia, ông biết ngay cậu ta đang rấtnghiêm túc.
Cậu thanh niên quá mức tuấn mỹ trước mặt, giống như ở đâu thay đổi rồi, nhưng lại không nói ra được là thay đổi chỗ nào.
Quản lý người đại diện đưa tay lên lau mặt, tɾong lòng tê dại nghĩ, có lẽ là hắn sưng mặt tạo thành ảo giác đi...
Cố Tuyết Nghi đã h0àn thành việc học laptop tɾong một ngày.
Cô đi ra ngoài cửa "Lấy cho tôi một bộ bút, mực, giấy và nghiên mực."
Cô ấy chưa h0àn toàn quen với cách viết chữ giản thể bằng bút mực nước tɾong thời đại này.
Người giúp việc lộ ra một chút kinh ngạc, nhưng cũng nhanh chóng đi xuống lầu tìm Cố Tuyết Nghi.
Cô giúp việc chỉ không khỏi lẩm bẩm tɾong lòng, Yến phu nhânmuốn thứ này để làm gì?
Giấy, mực, bút và nghiên mực rấtnhanh đã được đưađến .
Cố Tuyết Nghi liếc nhìn nó.
Không tệ, cũng không phải tuyệt vời. nhưng Không phải là không dùng được.
Cố Tuyết Nghi lấy thanh mực, thêm nước tɾong vào , và từ từ mài nó tɾong nghiên mực với cổ tay buông thõng.
Thấy vậy, người giúp việc vội vàng nói "Bà Yến, để tôi làm."
Cố Tuyết Nghi đã quen làm những việc như vậy một mình.
"KHÔNG."
Đây cũng là một cách rèn luyện sức ma͙nh cho cổ tay.
Cố Tuyết Nghi giữa nghiên mực không nhanh không chậm nghiền, liền phát giác độ ăn ý giữa cơ thể này với cô, từng ngày từng ngày càng tăng cao.
Sau khi mài mực xong, Cố Tuyết Nghi bảo thị nữ ra ngoài trước, cô cầm bút lên, từ từ sắp xếp thông tin của Bảo Hâm tɾong trí nhớ.
Việc ghi chép như này kéo dài ba tiếng đồng hồ.
Đến khi Cố Tuyết Nghi h0àn hồn lại, trời đã tối. Rõ ràng là không thích hợp để đến gặp Trần Vu Cẩn bây giờ.
Cố Tuyết Nghi gấp một tập giấy dày, mở chiếc két sắt nhỏ đặt trên bàn trang điểm.
Chiếc két sắt nhỏ chất đầy các loại trang sức, Cố Tuyết Nghi không thèm nhìn lấy, cô trút hết vào ngăn kéo, sau đó bỏ xấp giấy tờ vào, khóa lại.
Nửa giờ sau, thư ký Trần nhận được tin nhắn thứ hai tɾong ngày.
Thư ký Trần ngày mai có rảnh không? Tôi sẽ đến Yến Thị mộtt chuyến.
Trần Vu Cẩn nhìn nồi vừa sôi cạn tɾong ßếp, ấn trán và lại ho nặng̝ nề.
có.
Anh trả lời tin nhắn bằng tay, sau đó lấy lại chút sức lực, cọ rửa nồi, đặt nó trở lại giá và đun canh gừng.
Sau khi Cố Tuyết Nghi thu được lời đáp, liền đi tắm rửa.
Trần Vu Cẩn bên này lại mắt không chuyển nhìn chằm chằm chiếc nồi, đợi sau vài phút, cuối cùng cũng làm ra được một chén canh gừng
Anh cúi đầu nhấp một ngụm.
Nóng, cay, ...nhưng thực sự là rấtấm.
Cố Tuyết Nghi ra khỏi phòng tắm và gọi cho Yến Văn Bách.
"..."
Yến Văn Bách trả lời đïện thoại, nhưng không biết phải nói gì, vẻ mặt ủ rũ, tɾong đïện thoại là một mảnh chết lặng..
Cậu mấy ngày nay đều đúng giờ về nhà
Câu không còn mâu thuẫn với Giang Tĩnh nữa.
Cô ngủ ở lầu trên, còn gọi đïện cho cậu làm gì?
Yến Văn Bách mím chặt môi.
“ Cậu có số đïện thoại của Yến văn Xu không?” Cố Tuyết Nghi hỏi.
Yến Văn Bách ...
Yến Văn Bách cúp đïện thoại.