⬅ Trước Tiếp ➡
Sau vài giây, Yến Văn Bách nhận ra mình đã làm cái quái gì, và anh mới dần nhớ lại hương vị của chiếc thắt lưng.
Yến Văn Bách gọi lại ngay lập tức.
“……… Chị muốn số đïện thoại của Yến Văn Xu sao? Tôi gửi chị.” Trong giọng nói mang the0 chút khuất nhục khó phát giác ra được
Cô ấy gọi cho anh chỉ vì số đïện thoại của Yến văn Xu?
"Vừa rồi... "Vô ý cúp máy." Yến Văn Bách ngập ngừng nói dối.
Cố Tuyết Nghi không có so đo với cậu, thấp giọng nói “Ngủ ngon.""
Sau đó cô vào hộp thư để tra số đïện thoại.
Yến Văn Bách nắm chặt đïện thoại của mình tɾong vài giây, rồi lại nằm xuống.
Cố Tuyết Nghi đã gọi cho Yến văn Xu, nhưng không bắt máy.
Chỉ có thể gửi tin nhắn sang.
Biết điểm dừng, đừng làm việc ngu ngốc
Thời điểm là chín giờ ba mươi ba phút tối.
Yến văn Xu đang sôi sục với cơn tức giận.
Cô lạnh lùng nhìn Tưởng Mộng "Cô đóng nhiều cảnh như vậy trước mặt tôi, tại sao? Bây giờ bị yêu cầu đến bệnh viện khám thai, sao ? Giờ thì không dám đi ?"
Tưởng Mộng đầu tóc rối bù, sắc mặt phờ phạc, trông yếu ớt và đáng thương.
Ngược lại, nó khiến Yến văn Xu trở nên cau mày khó chịu hơn .dáng vẻ của Yến Văn Xu lại hùng hổ dọa người.
Người đại diện nhìn thấy cô không dẫn the0 người, nháy mắt gan lớn lên, lấy đïện thoại ra, lặng lẽ mở chế độ quay vide0, quay lại cảnh này, nhắm vào việc tẩy trắng cho Tưởng Mộng.
Chỉ cần cắt ghép…..... Liền có thể thay đổi được cục diện
Yến văn Xu quay đầu lại và phát hiện ra.
Cô ấy ở tɾong vòng vây của những người nổi tiếng, cả ngày phải đối mặt với ống kính của các phóng viên nước ngoài và các nhiếp ảnh gia đường phố, nên cô ấy quá nhạy cảm với chuyện này.
Yến văn Xu càng tức giận hơn, chộp lấy nó và ném vào tường.
Người quản lý nhìn Yến văn Xu với đôi mắt đỏ hoe.
Yến văn Xu có một tính khí hung hăng.
Rất nóng vội
Không có chút gì là thấy được sự đắn đo tɾong cô gái trẻ này...
Làm sao bọn họ có thể nghĩ rằng , chính mình lại tự nhấc một tảng đá lên và tự ném nó vào chân mình chứ ?
Bây giờ buộc phải làm đến mức này ...
Mọi thứ không thể tốt hơn ngày hôm nay.
"Tưởng Mộng, ai gọi cô kìa ?."
"Người nào?" Yến văn Xử lạnh lùng hỏi.
Căn phòng chìm tɾong im lặng một lúc.
Mười giờ tối
Tào gia Diệp đội mũ, đe0 khẩu trang, cùng vệ sĩ lái xe ra khỏi khu biệt thự tɾong tối.
Giản Nhuế đi xuống cầu thang khi nghe thấy âm thanh tiếng bước chân liền hỏi " Anh ấy đi đâu?"
Người giúp việc lầm bầm “Thưa bà, công ty có việc gấp”.
Đêm đó, Yến văn Xu không bao giờ xem lại các cuộc gọi và tin nhắn của Cố Tuyết Nghi.
Cố Tuyết Nghi thức dậy lúc tám giờ sáng hôm sau, sau khi ăn sáng, cô đến tòa nhà của Yến Thị và gọi lại cho Yến văn Xụ
Vẫn không bắt máy.
Cố Tuyết Nghi không khỏi nhíu mày.
Trên thực tế, ngay từ đầu, cô ấy đã không coi trọng vai trò của Tưởng Mộng.
Diễn xuấtcủa Tưởng Mộng cũng được, ép tới cửa cũng được, đi tìm Yến Văn Xu cũng được ... đều nói rõ rằng cô ta đang gấp gáp, đồng thời cũng có thể nhìn ra thủ đoạn vụng về của cô ta.
Yến văn Xu thậm chí không thể hạ gục một người như vậy?
Chẳng mấy chốc, xe đã đến tòa nhà Yến Thị.

⬅ Trước Tiếp ➡