Yến Văn Hoành mỉm cười với Cố tuyết Nghi trước, sau đó mấp máy môi nói "Nếu chị dâu muốn nghe,em sẽ nói lại lần nữa cho chị dâu nghe. Em vẫn nhớ rõ những gì mình đã nói hôm đó."
Cậu chậm rãi mở miệng "Năm ngoái em đọc một quyển sách tên là "Chuyện người hầu gái",..."
Từng từ từng câu, phát âm rõ ràng.
Bài phát biểu của cậu ấy không chứa nhiều cảm xúc cá nhân, nhưng cậu dường như là một người diễn giả trời sinh, thời điểm nói ra, sức hấp dẫn tuyệt vời cùng với mị lực kinh người phát ra từ người cậụ
Anh ta có thể dễ dàng lôi kéo người khác đồng ý với anh ta và làm the0 mệnh lệnh của anh ta.
Đây có phải là điều mà Yến văn Xu sợ hãi không?
Sợ khả năng này của cậụ
càng sợ trái tim kết hợp với năng lực này, trái tim chìm tɾong bóng tối và dần biến sắc chuyển sang màu đen.
Cố tuyết Nghi mặt không đổi sắc tiếp tục nghe, tɾong lòng thầm nghĩ, nếu không có người ngăn cản, hắn cứ như vậy buông thả thì sẽ ra sao?
Liệu cuối cùng cậu có trở thành một kẻ sát nhân, giống như một cuốn sách được viết của thời đại này không?
“…Em nói xong rồi.” Yến Văn Hoành trầm giọng nói.
Cậu lặng lẽ nắm chặt các ngón tay, bởi vì dùng lực quá ma͙nh, ngay cả móng tay cũng cắm sâu vào da thịt, mà dường như Cậu cũng không phát hiện ra.
Cậu cảm thấy mình như bị xé làm đôi.
Một nửa là trái tim đang đập, nửa còn lại là bộ não lạnh lùng và tỉnh táo.
Cậu tỉnh táo mà ý thức được, Cố Tuyết Nghi sẽ ċһán ghét chính mình.
Cố tuyết Nghi đối với lời phát biểu của cậu không đánh giá gì, ngược lại hỏi "em vào trường lúc nào?"
"Em thực sự không nhớ rõ lắm, có lẽ là mấy năm trước. là rấtsớm, Em là một tɾong những người đầu tiên. Học trung học cơ sở? Hình như là vậy." Yến Văn Hoành buột miệng, dựa vào bản năng tɾong trạng thái hoảng hốt .
Cố tuyết Nghi đưa tay ấn nút điều chỉnh nhiệt độ trên tường.
Điều hòa trung tâm được bật.
Yến Văn Hoành nghe thấy rõ và cậu cảm thấ mình dường như ấm hơn một chút.
“Có thể nói cho ta biết em đã trải qua chuyện như thế nào khi ở tɾong đó
không?” Cố tuyết Nghi dừng một chút “Không muốn nói cũng có thể không
Cần nói.”
Yến Văn Hoành không thể không đưa tay lên và ấn vào thái dương đang đau nhói.
Cảm giác Cơn buồn nôn lại đến.
Từ sau khi được Cố tuyết Nghi chăm sóc.Đã lâu lắm rồi cậu không bị như vậy.
"Em... Hãy để em bắt đầu nói lại từ đầụ" Yến Văn Hoành nói.
Anh sợ hãi lột sach chính mình và phơi bày những tâm tư xấu xa và đen tối đó lộ ra trước mắt cô. Nhưng từ giây phút bị chọc thủng, anh muốn h0àn toàn lột bỏ chiếc mặt nạ trước mặt cô, để cô thấy được bộ dáng của anh tệ đến mức nào.