"Mẹ tôi từ nhỏ đã mê cái đẹp và yêu tiền bạc. Đó là những gì mà bà ta nói. Ông bà nội cũng dốc sức dạy dỗ bà ta, mong sau này bà ta lấy được một người chồng g͙iàu có. Bà ta ăn mặc chải chuốt, học piano học tiếng Anh, ngụy trang cho mình thành một người phụ nữ độc lập cá tính. Cuối cùng cũng câu dẫn được bố . Nhưng giả bộ, suy cho cùng, cũng chỉ là giả bộ mà thôi. Sau khi bộ mặt bị chóc thủng, bà ta còn không chiếm được sự yêu thích của ba bằng Kim Lý Hương . Ồ, Kim Lý Hương lại là mẹ của Yến văn Gia."
"Nhưng lúc này Em vừa mới sinh ra, nghe nói khi đó đã
kiểm tra chỉ số thông minh cho Em, tương đối cao, Là người duy nhất có thể nhanh chóng đuổi kịp Yến Triều ở Yến gia , Sau đó Hồ Vũ Hân mới từ tɾong đám tình nhân bình thường kia, nhảy lên trở thành một người có trọng ℓượng đối với bố.. Bà ta dựa vào em, kiếm được rấtnhiều tiền, còn có rấtnhiều bất động sản. Sau đó ba qua đời. Bà ta không được ℓàm Yến phu nhân, chỉ muốn dựa vào em ... Dựa vào việc em đem Yến Triều kéo xuống vị trí hiện tại, để em đi ℓàm người thừa kế.
"Họ sợ bị Yến Triều cản trở, và họ cảm thấy rằng trường công lập không không xứng với em, vì vậy họ đã cẩn thận tỉ mỉ chọn trường này, ..."
"Em đã nói dối chị." Yến Văn Hoành liếm đôi môi khô khốc và nói, "Em đã không chịu đựng quá nhiều đau khổ ở ngôi trường này. Khó khăn nhất mà Em phải chịu đựng là trước khi Em nhập học. Khi đó, Em còn nhỏ, và thậm chí còn mơ ước vọng tưởng có được tình mẫu tử của Hồ Vũ Hân và sự chấp thuận của ông bà ngoại."
"Hồ Vũ Hân trước đây đã bị chế giễu, nói rằng cả đời này bà ta sẽ không bao giờ được làm Yến phu nhân, lúc đó bà ta giống như một bệnh nhân tâm thần, và bà ta gần như phải đến bệnh viện, sau khi uống thuốc, nhưng bà ta vẫn luôn không ổn định về mặt cảm xúc . Khi bà ta tức giận, sẽ lấy bát mà đập vào đầu em."
"Nhưng sau đó lại nhớ ra rằng bà ta phải dựa vào bộ não của Em để g͙iành cho bà ta một địa vị tốt hơn và càng được nhiều tiền hơn. Vì vậy, bà đã thay đổi . Không đập vào đầu em nữa".
“Có lần, Em thấy mộtbạn ấy rồi đưa bạn ấy đến bệnh viện. Dù hôm sau bạn ấy bị điểm kém nhưng bố mẹ bạn ấy không hề trách móc.
Bạn ấy lớn tiếng nói tɾong lớp, Nói to về những gì bố mẹ bạn ấy đã mua cho những cái gì."
"Em đã học được điều đó. Vì vậy, mà đã lén uống thuốc ngủ của Hồ Vũ Hân và uống rấtnhiềụ Sau đó, Em được đưa đến bệnh viện để rửa dạ dày. Hồ Vũ Hân nghĩ rằng Em muốn tự sát và gọi em là đồ hèn nhát, không được bằng như Yến Triềụ.."
"Nhưng sau đó em khỏi bệnh và quay lại trường học. Các bạn học đã chiếu cố em rấtnhiềụ Sau đó em biết rằng phương pháp này rấthữu ích, nhưng nó không hiệu quả đối với Hồ Vũ Hân, cũng như đối với ,một nhà bọn họ đều là vô dụng͟͟..."
" Ngoan ngoãn, nhor yếụ” cậu nhỏ giọng nói, “em còn tưởng rằng chị sẽ thích em như vậy…”
Cậu ngẩng đầu nhìn Cố tuyết Nghi hỏi "chị có thích em như vậy một chút nào không?"
“Em có biết Em xúi giục bọn họ giết người là tội gì không?” Cố tuyết Nghi hỏi.