⬅ Trước Tiếp ➡
“Năm trăm triệụ” Cố Tuyết Nghii không có ý giấu diếm “Sao vậy?”
Giang Việt hít sâu một hơi.
Thực tế, kinh doanh càng lớn thì việc kiểm soát tiền bạc càng chặt chẽ. Không có mấy phú hào sẵn sàng chơi ma͙nh tay như cô...
Giang Việt cùng Yến Triều là đối thủ nhiều năm như vậy, anh ta đương nhiên quen thuộc với cách làm việc của Yến Triềụ
Yến Triều bề ngoài trông giống như một quân tử.
Trong tâm, không hề nói về tình cảm chút nào ,rấtmáu lạnh và tàn nhẫn.
Yến Triều ngay từ đầu đã không thích Cố Tuyết Nghi, nhưng Cố Tuyết Nghi lại hành động như vậy...
Giang Việt nghĩ đến chuyện này, nhịn không được mà cảm giác được một tia nôn nóng thay cho Cố Tuyết Nghi.
"Yến Triều nói gì?" Giang Việt lập tức hỏi.
"Nói tùy ý."
"Tùy ý?" Giang Việt sửng sốt.
Anh tức giận đến mức cup đïện thoại luôn,.
Mẹ kiếp, là do mình tự tìm cẩu lương nhét vào miệng à?
Một lúc sau, Giang Việt mới lấy lại bình tĩnh và lại gọi cho Cố Tuyết Nghi .
Giang Việt lau mặt nói "Kỳ thực Yến Triều rấtdối trá, tâm tư rấtsâu sắc, ta chưa từng thấy ai âm u hơn anh ta..."
Giang Việt nói có chút nghiện, không thể ngừng mà nói luyên thuyên.
May mắn thay, giác quan của anh đã kéo anh quay về, nhắc nhở anh rằng anh đang nói chuyện đïện thoại với vợ Yến Triều,bằng không anh ta còn có thể ngồi nói thêm nửa tiếng về tính xấu của Yến Triềụ
Giang Việt dừng một chút, sau đó nói "Tóm lại, anh ta nói một chuyện, nhưng tɾong lòng lại một chuyện. Anh ta nói tùy ý, nhưng nếu cô thật sự làm như vậy, Anh ta sẽ xử cô."
Cố Tuyết Nghii bình tĩnh đáp "Ừm."
Giang Việt mơ hồ nghe được âm thanh từ đầu bên kia... giống như tiếng lật trang sách.
Cố Tuyết Nghi h0àn toàn không coi trọng lời nói của mình?
Giang Việt tức thời cảm thấy có chút chua xót.
Mẹ kiếp
Cố Tuyết Nghi thích Yến Triều đến vậy sao? Cứ thế mà tin tưởng hắn ta?
Nghĩ lại thời gian Yến Triều mất tích, Cố Tuyết Nghii chăm sóc cho mấy đứa kia ở Yến gia, làm từ thiện cho Yến gia, thậm chí còn thu được mấy cái cờ thưởng ,chết tiệt
Tại sao lại là Yến Triều, hắn Dựa vào cái gì chứ ?
Lúc này, bên cạnh Cố Tuyết Nghi, cửa thư phòng có tiếng gõ.
Cố Tuyết Nghi đứng dậy mở cửa.
Giang Việt mơ hồ nghe thấy tiếng xào xạc.
Giang Việt có chút phiền não gõ bàn, nhưng nhịn không được nữa "Thật ra... Nếu Yến Triều thật sự không bỏ nổi 500 triệu này, anh ta sẽ tức giận với cô. Tôi thấy còn không bằng cô đến Giang gia dạy cho một đám nhãi ranh ở đây
Nói xong, Giang Việt lại cảm thấy mình có chút đường đột.
Những gì cậu nói thật là ngốc nghếch.
Giang Việt vội vàng cười "Ừ... ta chỉ đùa thôi, đùa thôi Nhưng mà Giang thị cùng Bảo Hâm có hợp tác, nếu tôi cũng giúp đỡ thì không phải..."
Yến Triều đang đứng ngoài cửa.
Yến Triều hỏi “Giang Nhị?”
Cố Tuyết Nghi gật đầụ
Giang Việt " Sao ta tựa hồ nghe được thanh âm của Yến Triều ?"
Yến Triều hỏi " anh ta nói gì?"
Cố Tuyết Nghi "Nói anh khác với bề ngoài, suy nghĩ thâm trầm..."
Yến Triều "..."
Yến Triều lập tức nghiêng người về phía trước và nói "không phiền Giang Tổng bận tâm."
Giang Việt chửi 1 câu mẹ nó .
Cạy góc tường còn để bị bắt
May mắn thay, vốn dĩ lão tử đây không biết liêm sỉ là gì.
Yến Triều lịch sự cầm lấy đïện thoại di động của Cố Tuyết Nghi, nhấn cúp máy.
Anh vừa nhìn thấy tin tức.

⬅ Trước Tiếp ➡