Trong tin tức có rấtnhiều lời chế giễu, nói Cố Tuyết Nghii bỏ ra 500 triệu thì chỉ gây được 1tieng vang.
Nhưng Yến Triều suy nghĩ mình bỏ ra 500 triệu mà dù chỉ 1 tiếng động Cũng không hề nghe thấy. Vậy nên Anh mới đến và gõ cửa.
Cố Tuyết Nghi lấy lại đïện thoại ,ngón tay nhẹ nhàng lướt qua bàn tay anh, Yến Triều bất giác nắm chặt tay lại,cổ họng giật giật.
sau đó xoay người đi qua, rồi ngồi xuống.
"Tiền đầu tư?"
" Đầu tư"
Trong đầu Yến Triều bất giác nhớ lại tin tức kia.
Anh nói Dưới trướng Yến Thị có trường vạn ảnh nghiệp.
" ừ hữm?"
"Nếu cô cần giúp đỡ…."
Nói chuyện với Yến Triều rấtthuận lợi, hợp tác với anh cùng chung lợi ích, chuyện công tư phân rõ ,cô chia tiền cho anh,ah cũng lịch sự giúp đỡ cô.
Miễn là ,IQ của ah đừng trụt giảm giống như nguyên tác mà chung sống cùng nữ chính tɾong cuốn tiểu thuyết kia, kì thật vị trí Yến phu nhân này cũng không tệ.
Cô Tuyết Nghi khẽ cười được cảm ơn Yến Tổng .
Cô ấy có tính lãnh thổ cực kỳ cao.
Yến Triều cũng không ngờ cô đáp ứng nhanh như vậy.
Anh ngừng lại nói" ừm, vậy không còn chuyện gì nữa."
" Được "cố Tuyết Nghi lên tiếng.
Chờ lúc đến cửa mới đột nhiên lên tiếng" Giang Việt kia hắn còn nói gì về tôi?
Cố Tuyết Nghi ???
Anh tò mò về chuyện ấy?
Cố Tuyết Nghii đành phải lục lại trí nhớ của mình "máu lạnh vô tình, chưa từng thấy ai nham hiểm hơn anh ta , miệng nói một điều, tɾong lòng lại nói một điềụ ngoài miệng nói tùy cô, đáy lòng lại nghĩ nên làm thế nào để xử cô..”
Yến Triều "... được ,Được rồi. Vậy thôi."
Yến Triều siết chặt các đốt ngón tay, phát ra một tiếng “bang” nhẹ nhàng.
Anh mở cửa và bước ra ngoài.
Cố Tuyết Nghi cầm chiếc cốc tɾong tay, cúi đầu uống thêm một ngụm trà đen, sau đó không nhịn được khẽ cười ra tiếng.
Sáng sớm hôm saụ
Trình duyệt xc đã đưa ra một tin tức.
"sốc Nhìn kỹ hơn về hành vi côn đồ của Giang Tổng Đang ăn cơm đừng nhìn..."
Giang Việt nhìn màn hình máy tính chửi ba lần, mẹ nó
"Chỉ mình Yến Triều là biết mua hotshearch sao?
" Tôi cũng làm được Cả thế giới sẽ biết Yến Triều không chỉ có dối trá mà còn nhỏ mọn "
...
Sau khi Cố Tuyết Nghi đứng dậy, cô liền đưa Yến Văn Gia đi ra ngoài.
Mấy người khác nằm sấp bên tɾong cửa, xuyên qua khe cửa nhìn bọn họ đi xa.
Mở lớp học nhỏ nữa rồi Mở lớp học nhỏ nữa rồi
Cố Tuyết Nghi trực tiếp đưa Yến Văn Gia đến bệnh viện.
Yến Văn Gia có chút không hiểu "Chúng ta tới đây làm gì?"
Suy cho cùng, anh ấy là người của công chúng và ở bất cứ nơi nào anh ấy xuấthiện cũng sẽ bị chụp. Vì vậy Yến Văn Gia che mình thật chặt, giống như một kẻ lập dị sinh hóa. Vừa vào bệnh viện, anh còn chưa ghét bỏ người khác, nhưng người khác lại tránh mặt anh trước.
"Đông Dạ là lão sư của Yến Văn Hoành , ah ta tên thật là Lữ Đông."
"A, chuyện gì đã xảy ra với anh ta vậy?"
“Đi thăm gia đình anh ta.”
"Ồ."
Họ nhanh chóng lên lầu, vừa đi về phía trước, Cố Tuyết Nghi vừa bình tĩnh nói "Mẹ anh ấy bị bệnh, đầu bà có một khối u và cần phải phẫu thuật. Vợ anh ấy bị sản giật khi mang thai và cũng phải nhập viện..."
Yến Văn Gia hồi lâu mới nói “ cũng quá xui xẻo đi."