⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Tuyết Nghi trở lại Yến Gia vào lúc nửa đêm, khi Yến văn Xu tỉnh dậy vào sáng sớm ,nhìn thấy bóng dáng của cô, còn nghĩ rằng mình đã bị lóa mắt.
"Chị dâu " Yến văn Xu vội vàng chạy tới "em còn tưởng rằng chị cùng Yến Văn Gia chạy trốn rồi "
Yến văn Bách đi the0 xuống lầu, cũng sửng sốt.
Anh hỏi với giọng nghèn nghẹt "Trở lại rồi à?"
Cố Tuyết Nghi gật đầu "Ừ."
"Yến Văn Gia đâu rồi?" Yến văn Xu hỏi.
"tɾong bệnh viện."
Yến văn Xu bị sốc "ha Người hâm mộ của anh ta cuối cùng không thể chịu đựng được ah ta nữa mà tạt axit vào anh ta?"
"..." Cố Tuyết Nghi dùng ngón tay gõ lên mặt bàn "em phải tốn trọng anh trai"
Yến văn Xu mím môi dưới "Ồ, vậy thì chuyện gì đã xảy ra ?"
"Sợ độ cao trên cao nguyên."
Ánh mắt Yến văn Bách lập tức rơi vào Cố Tuyết Nghi "chị không sao chứ?"
"Ừm, chị ổn." Không phải là cô chưa từng đến những nơi như vậy.
Mà Cố Tuyết Nghi phát hiện, thân thể này tựa hồ càng ngày càng giống bộ dáng nguyên chủ.
Yến Văn Xu thở phào nhẹ nhõm, cười lớn “Chị dâu thật lợi hại ”
Một lúc sau, Yến Triều cũng đi xuống lầụ
Yến Triều giấu đi vẻ phức tạp tɾong mắt, hỏi “ cÔ gọi cho Giang Nhi sao?”
"Ừ." Cố Tuyết Nghi gật đầụ
“ Cô gọi đïện cho Giang Xương Minh à?” Anh lại hỏi.
"Ừm."
"..."
Cố Tuyết Nghi chậm rãi hiểu ý của anh, Cô nói "không có gọi đïện cho anh."
"Ừm."
"Đó là bởi vì có một số chỗ Yến Thị không thể làm được."
Yến Triều chợt nhận ra rằng cô đối xử bình đẳng với mọi người.
Ngoại trừ mấy đám nhóc phía dưới, những người khác tɾong mắt cô đều giống nhau, bất kể nghèo hay g͙iàu, chỉ phân biệt được kẻ dùng được hay không dùng được.
Yến Triều nhẹ nhàng nói "Có vẻ như phạm vi công nghiệp của sản nghiệp Yến Thị chưa đủ lớn."
Sau vài lần thử, Cố Tuyết Nghị gần như đã hiểu được sức ma͙nh của marketing.
Cho dù làm được những điều tuyệt vời đến đâu,luôn cần truyền đạt chúng cho người khác để nâng cao hơn hình tượng của công ty .
Tất nhiên, tiền đề là phải làm điều gì đó khác biệt so với các công ty khác. Nếu không, sẽ thật vô vị nếu mọi người đều làm điều tương tự.
Cốdành cho người mù ko?"
Yến Triều thất thần.
Cô ấy thực sự gặp rắc rối với việc từ thiện.
Yến Triều chưa bao giờ quan tâm đến những vấn đề này, nhưng anh ấy lập tức xem lại trí nhớ của mình và nói "Có, một số có , có một số thi không."
"Tôi sẽ cho người sắp xếp việc này." Yến Triều nói.
Cố Tuyết Nghi gật đầụ
“ còn nữa.” Cố Tuyết Nghi dừng một chút “Tống Thị gần đây hình như đang gặp khó khăn về tài chính.”
Yến Triều khóe miệng hiện lên một nụ cười nhàn nhạt "Phu nhân làm sao biết?"
“Trong lúc tôi đi vắng, con dâu thứ ba của Thạch Hoa đã gọi đïện cho tôi năm lần.” Cố Tuyết Nghi cũng cười nhẹ, như đang nghĩ đến điều gì vui vẻ “Trong mắt đám người Quỹ Hồng Hưng, tôi có lẽ chỉ là một tiểu yêu mà thôi.” thích tiêu nhiều tiền."
Yến Triều bất động thanh sắc nhìn dáng vẻ lúc này của cô mà thu vào mắt .
Cô ấy sẽ thể hiện biểu cảm này mỗi khi cảm thấy tự tin và thậm chí lúc xem vở kịch do mình tự dàn dựng.
Khóe môi cô hơi cong, như băng tuyết tan, lông mày lóe lên tia sáng ấm áp.
Lúc này Yến Triều quay đầu nhìn lướt qua.

⬅ Trước Tiếp ➡