Hai đứa nhỏ tự giác giữ im lặng, ngoan ngoãn đứng dậy bước đi.
Cho dù có chị dâu, Yến Triều tɾong lòng vẫn là tồn tại mà bọn họ không thể tranh g͙iành, cũng không dám tranh g͙iành.
Yến Triều ra hiệu cho nha h0àn ở một bên đặt bữa sáng , trà đen tɾong tay buông xuống, sau đó thản nhiên nói "Đúng vậy. Hạn mức tɾong thẻ phụ đủ để cô tiếp tục tiêu rấtnhiều tiền."
Cố Tuyết Nghi có chút kinh ngạc nhìn anh.
Yến Triều hào phóng vậy sao?
Có lẽ anh ta không biết cô đã trả quẹt bao nhiêu tiền?
Cố Tuyết Nghi một tay giơ đũa lên hỏi "Khi tôi quẹt thẻ, Yến Tổng có nhận được thông báo không?"
Đây là điều cô phát hiện ra khi sử dụng͟͟ thẻ mới gần đây.
Hóa ra mỗi khi sử dụng͟͟, cho dù là thanh toán bằng đïện thoại di động hay quẹt thẻ tại máy POS, bạn sẽ nhận được thông báo bằng tin nhắn văn bản trên đïện thoại di động của mình.
Yến Triều " Có."
Yến Triều cũng cầm đũa đếm “phu nhân bỏ tiền mua một bộ quần áo ở trung tâm thương mại thành phố đïện ảnh, mua kem, đường, mì chua cay, bánh quy… Tôi đều nhận được.”
Cố Tuyết Nghị ......
Đây chắc chắn là khoảnh khắc xấu hổ nhất tɾong cuộc đời Cố Tuyết Nghi.
Khi mới đến thế giới này, cô đã thích thử đủ loại đồ ăn vặt và món ngon xung quanh mình, giống như việc mà chỉ một đứa trẻ mới làm.
“Ăn ngon không?” Yến Triều đột nhiên hỏi “Những thứ đó ngon không?”
Cố Tuyết Nghi mím môi dưới "...Không tệ."
“Tôi chưa ăn.” Yến Triều dừng một chút, nói “Lần sau phiền Yến phu nhân cũng mang cho tôi một phần đi.”
Cố Tuyết Nghi đột nhiên cảm thấy bớt xấu hổ hơn.
Cô liếc nhìn Yến Triều một cái nữa.
Yến Triều vẻ mặt vẫn lãnh đạm thoải mái, mùi máu tɾong xương được giấu tốt, như thể một quân tử đoan chính.
Cố Tuyết Nghi đáp "Được."
Khi bữa sáng sắp kết thúc, Yến Văn Gia trở về.
Yến Văn Gia nghe nha h0àn nói Cố Tuyết Nghi đang ở tɾong nhà ăn, liền đi thẳng vào, ai biết người đầu tiên hắn nhìn thấy lại chính là Yến Triềụ
"Anh ..anh cả..."
"Anh chưa đến công ty à?"
"Ừm, lát nữa mới tới sân bay bay ra khỏi thành phố đi công tác." Yến Triều nói.
Cố Tuyết Nghi ánh mắt lóe lên, kêu nha h0àn lên lầu lấy túi xách cô mang về.
Cô ấy lấy ra một chuỗi hạt từ tɾong đó và nói “Một món quà kỉ niệm cho Yến tiên sinh.”
Yến Triều nhìn xuống và thấy một chuỗi trang sức.
"Chúc một chuyến đi vui vẻ, Yến tiên sinh."
Yến Triều đáp lại, cầm chuỗi hạt trên tay rồi đứng dậy rời đi.
Xe đã đợi sẵn ở ngoài .
Yến Văn Giai thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống cạnh bàn ăn hỏi “Chị dâu, hôm nay chúng ta không đi sao?”
“ không đi, thế là đủ rồi.”
"Đủ rồi?" Yến Văn Gia kỳ thực có chút muốn nói còn chưa đủ.
Khoảng thời gian này thú vị hơn nhiều so với việc một mình đi bộ tɾong rừng nhiệt đới, nhảy dù ở Thung lũng hay đi bộ trên sa mạc...
"Ừ." Cố Tuyết Nghi sau đó có chút nhìn anh một cái "Ừm." Lúc này Cố Tuyết Nghi mới phân cho quay sang nhìn anh "Có lẽ tɾong lồng ngực cậu đã chứa đủ rồi. Lòng mang quốc gia, kiến thức rộng rãi. Thế là Đủ rồi."
,