Úc Tiêu Tiêu cau mày như cũng không thể miêu tả nổi cái vẻ đẹp kia, lại xóa đi, sau đó không viết ra được nội dung mới nào.
Cô vốn tưởng rằng mình rấtmay mắn, chuyến đi châu Phi tuy rấtkhủng khiếp nhưng lại giống như nữ anh hùng tɾong phim truyền hình thăng trầm, có lẽ không có ai có cuộc đời kịch tính hơn cô... Nhưng những suy nghĩ đó, vào giờ phút này bỗng nhiên lại bị nghiền thành bột mịn
Úc Tiêu Tiêu chợt nhớ đến người vị Yến Tổng trước kia ngồi trên xe lăn lười biếng nói rằng cô không đe0 khẩu trang...
Anh ấy đều đối xử với người khác như vậy sao?l
Suy nghĩ của Úc Tiêu Tiêu nhanh chóng bị gián đoạn.
Vì Yến Tổng cùng với Yến phu nhân vừa vào cửa nên rấtnhiều người đã háo hức chào đón.
Những người g͙iàu thường xuyên xuấthiện trên TV, tạp chí tài chính và luôn được người dân nhắc đến, ở trước mặt hai người họ lại bị đã đánh mất địa vị của mình …
Đây là phong cách của hào môn thế gia đỉnh cấp ư?
"Yến Tổng." Thạch Hoa đẩy Tống Thừa Đức đi lên phía trước, Tống Thừa Đức trước tiên chào Yến Triều, sau đó mới nhìn Cố Tuyết Nghi.
Tống Thừa Đức đang ngồi trên xe lăn và đe0 một cặp kính viễn thị.
Dưới ống kính, đôi mắt ông ta nhấp nháy loé lên và hỏi "Đây là ai?"
Thời Hoa vội vàng nghiêng người nói "Đây là phu nhân của Yến Tổng, Cố Tuyết Nghi phu nhân ."
Mí mắt Tống Thừa Đức giật giật, hiền lành là hồ đồ, không nhớ rõ chuyện Yến tổng đã kết hôn. Hóa ra là Yến phu nhân." Ông ta nói xong lại nhìn Cố Tuyết Nghi một cái.
Ông ta nói và liếc nhìn Cố Tuyết Nghi một lần nữa.
Cố Tuyết Nghi chào đón ông ta bằng một ánh mắt lạnh lùng.
Không biết Tống Thừa Đức thật sự đã g͙ià mắt mờ, hay là quá trưởng thành, ông ta mỉm cười, như không phát giác được ý lạnh tɾong ánh mắt cô.
Thạch Hoa đã quen với cái đức hạnh này, của hắn, cũng không nói gì.
Yến Triều đột nhiên nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Cố Tuyết Nghi, bình tĩnh nói "Ồ, phải không? Dù sao Tống Tổng cũng phải cẩn thận. Nên đi chụp chiếu kiểm tra xem tɾong não có khối u hay không.
Tống Thừa Đức khóe miệng giật giật " "Yến tổng thật hài hước."
"Yến tổng, mời vào tɾong." Thạch Hoa ngắt lời.
Yến Triều thậm chí còn không liếc nhìn lấy bà ta một cái.
Thạch Hoa cũng không quan tâm. Yến Triều có lòng lạnh lùng và kiêu ngạo, miệng độc địa không phải chuyện ngày một ngày hai.
Đoàn người vừa di chuyển về đi về phía trung tâm hội trường.
Giang Việt cùng Phong Du lúc này mới chậm rãi đứng lên chào hỏi.
Giang Việt "Yến Tổng."
Phong Du "Chào buổi tối, Yến phu nhân "
Đột nhiên ánh mắt của những người xung quanh kinh ngạc đổ dồn về phía 2 người kia.
Họ kinh ngạc nhìn Giang Việt rồi lại nhìn Phong Dụ
Như nào mà hai ông lớn này lại đối ngược với nhau?
Dừng chút, hai người họ lại nói chuyện.
Giang Việt "Yên phu nhân tới vừa đúng lúc..."
Phong Du “Ồ, đây không phải Yến Tổng sao?”
Giọng điệu của Phong Du như nào lại có chút âm dương quái khí ngược lại cũng không kì quái lắm.
Tuy nhiên, anh ấy thường khá lập dị nên không có gì lạ ở anh ấy.