Giang Việt thái độ càng khó đoán, mọi người đều nghĩ tới lời đồn thổi. Nhìn Yến Triều và Cố Tuyết Nghi, cả hai đều tỏ ra bình tĩnh, vẻ mặt gần như giống nhau, tɾong lúc nhất thời, thực sự không rõ mối quan hệ giữa hai vợ chồng nhà này là hoà hoãn hay gặp dịp thì diễn đây?
Ngay cả phóng viên ở xa cũng hào hứng.
Hôm nay có nhiều bát quái nha
Ừm, Giang tiên sinh, Phong Du, chào buổi tối." Cố Tuyết Nghi nhẹ nhàng chào hỏi.
Lần này Yến Triều không lên tiếng.
Bầu không khí khá kỳ lạ.
Thậm chí có vẻ như Yến Triều đem quyền giao tiếp giao cho Cố Tuyết Nghi.
Lúc này người dẫn chương trình đã đưa micro vào tay Tống Thừa Đức, Tống Thừa Đức phát ra âm thanh vào micro, thu hút mọi sự chú ý của họ .
Bầu không khí kỳ lạ đó cũng bị phá vỡ.
"Cảm ơn mọi người đã dành thời gian đến tham dự bữa tiệc sinh nhật lần thứ bảy mươi của Tống mỗ tôi, ..." Giọng nói của Tống Thừa Đức vang lên.
Toàn bộ cảnh mở đầu kéo dài gần ba phút.
Ông ta còn chưa thỏa mãn nói xong, dưới sân đã lập tức vang llên tiếng vỗ tay
Cố Tuyết Nghi cũng vỗ tay tượng trưng,
tự nhiên vùng ra khỏi tay Yến Triềụ
Yến Triều hạ tầm mắt xuống và nhìn vào tay mình.
Yến Triều lạnh lùng nghĩ, Tống Thừa Đức đã ở nhà quá lâu, đã lâu không nói chuyện, lại có thể nói nhảm suốt ba phút?
“Tống Thừa Đức vẫn nói nhảm nhiều như vậy.” Giang Việt một bên nói.
Đứng bên cạnh là Dương Tâm ý, con dâu lớn của Thạch Hoa, biểu tình của cô ta lập tức cứng đờ.
Nhưng Cố Tuyết Nghị lại không nhịn không được cười ra tiếng.
Tiếng cười của Cố Tuyết Nghi tương đương với một câu trả lời.
Giang Việt nhướng mày, muốn nói thêm điều gì đó.
Dương Tâm Ý nhịn không được không trút giận được lên Giang Việt, chỉ có thể trầm giọng nói "Yến phu nhân sao lại cười?"
Cố Tuyết Nghi buồn cười quay đầu lại.
Người này cho rằng Giang Việt không phải quả hồng mềm, nhưng nàng thì phải sao?
"Tôi cười Tống Tổng nha." Cố Tuyết Nghi công khai nói "Tống tiên sinh không nhớ được tôi là phu nhân Yến Triều, nhưng lại nhớ rấtrõ ràng bài phát biểu mấy trăm chữ nàyi."
Vẻ mặt của Dương Tâm ý thay đổi "Yến phu nhân, cô...."
“Từ trước đến nay lão Tống tổng đều có tật xấu như vậy." Yến Triều thản nhiên nói "Hai năm trước Tống Vũ làm ăn với người khác, chân trước quên người ta là ai, chân sau lại nhất định phải đi lên nhận thân với người ta ... Tong tổng cũng nên cảnh giác một chút, xem có phải là tật xấu gia truyền hay không."
Dương Tâm ý không dám đắc tội Yến Triều nên đột nhiên lặng lẽ mà nghẹn họng.
Cô không hiểu tại sao mẹ chồng Thạch Hoa lại muốn chọn Cố Tuyết Nghi để xuống tay Bây giờ còn phải nâng lên, không thể trở mặt .
Cố Tuyết Nghi lại cười hắc hắc, chỉ vào Dương Tâm Di nói "Cô cũng khá thú vị."
Thú vị...?
Cô cũng?
Đây có phải là cách nói vòng vo rằng đầu óc cô ta cũng có vấn đề về não sao? Có sự thay đổi lớn nào từ tôn trọng tɾong quá khứ sang kiêu ngạo tɾong tương lai không?
Vẻ mặt của Dương Tâm Di thay đổi, cuối cùng cô ta cố nở một nụ cười "phải không?"
Yến Triều nhìn nụ cười thoáng qua của Cố Tuyết Nghi sau đó lại thu vào mắt mình.
Côô cùng Giang Việt thoải mái trò chuyện, cũng biết Phong Dụ..