⬅ Trước Tiếp ➡
Một bóng dáng mảnh khảnh từ trên thuyền nhảy xuống, nhào vào trong nước, áo khoác trắng trên người cô bị gió thổi phồng lên, giống như hóa thành cánh bướm thật lớn.
Yến Văn Gia ngã xuống một cái, lập tức phát giác không đúng.
Một con tàu đang đến gần.
Mái chèo chạy với tốc độ cao, làm vỡ lưới trải thảm trên biển.
Giây tiếp theo một đạo thân ảnh xinh đẹp không quá chân thật nhào xuống, mạnh mẽ đem anh ta đè xuống nước.
Yến Văn Gia ???
Anh ta nghi ngờ người này muốn anh ta chết
Yến Văn Gia hít thở khó khăn trong nước.
Lúc này anh ta nghe thấy điện thoại di động của người kia vang lên.
Đối phương không nhanh không chậm, chậm rãi, thật đúng là đặc biệt nhàn rỗi nhận điện thoại.
Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói đặc biệt quen thuộc.
Giọng nói của em trai ngu ngốc từ đầu kia truyền ra "...
Chị cho tôi... Đưa đồ ăn?"
Trước mắt Yến Văn Gia tối sầm lại.
Mẹ nó cô đưa đồ ăn cho Yến Văn Bách, nhưng lại đưa tôi đi chết sao?
Yến Văn Gia uống đủ vài ngụm nước mặn chát xong mới được vớt lên.
"Khụ, khụ khụ khụ..." Anh ta ôm ngực, một tay chống đất, nửa ngồi nửa nằm, cả người đều ướt đẫm, tóc ướt sũng dán lên hai má, ngay cả tầm mắt cũng trở nên mơ hồ.
Anh ta ngước mắt nhìn về phía không xa.
Người kia vẫn đang nghe điện thoại.
Những người xung quanh đồng loạt xông lên, đưa khăn tắm rộng rãi, nước nóng. Đối phương giơ tay lên, nhẹ nhàng khép khăn tắm lại.
Người vừa rồi đặt anh ta vào trong nước, tuổi rất trẻ, thân ảnh mảnh khảnh ...... Là một người phụ nữ.
Trên người cô cũng ướt đẫm, quần áo màu trắng bọc chặt thân thể, đường cong linh lung. Ngay cả sợi tóc cũng bám chặt vào má. Mặt mày cũng theo đó bịt kín một tầng thủy ý, mang theo một loại mông lung tuyệt đẹp.
...... Một chút quen thuộc, nhưng cũng hơi xa lạ.
Yến Văn Gia chớp chớp mắt, chớp chớp giọt nước trên mí mắt.
Lúc này mới có người bên cạnh đưa khăn mặt và giấy lau, anh ta nhận lấy tùy ý lau mặt. Cách đó không xa, bóng dáng người phụ nữ kia cũng dần dần trở nên rõ ràng.
Lông mày như núi xa, tóc như mây bay.
Yến Văn Gia nghe thấy có người bên cạnh cẩn thận hô lên "Yến phu nhân."
Yến phu nhân?
Phu nhân của ai?
Dưới Yến Triều, bọn họ không có ai cưới vợ.
Vậy thì chỉ có thể là một thân phận...
Cố Tuyết Nghi.
Cái tên này lăn qua đầu lưỡi anh ta, nhưng âm thanh đều bị kẹt trong cổ họng. Yến Văn Gia lại giơ tay lau lau nước trên mặt, thậm chí hoài nghi chính mình không phải hoa mắt, mà rất có thể là mù mắt.
Bằng không làm sao anh ta có thể cảm thấy người phụ nữ trước mắt là Cố Tuyết Nghi đây?
“Ngài có khỏe không?" Bên cạnh truyền đến giọng nói hỏi thăm.
Yến Văn Gia phân chút chú ý. Hình như người vừa hỏi là nhân viên của đoàn làm phim, nhìn qua có chút quen mắt ... Yến Văn Gia lãnh đạm dời mắt ra, tùy ý đáp một tiếng "Ừm."
Nhân viên công tác có chút xấu hổ, nhưng vẫn đỏ mặt vươn tay, muốn đi đỡ Yến Văn Gia.
Yến Văn Gia trực tiếp tránh đi, tự mình chống đỡ đứng lên.
Mặc dù cả người anh ta ướt đẫm, thân hình có chút hảo sảng, nhưng vẫn cao ngất thon dài như trước, hiện trường có không ít người nhịn không được, một bên vừa đỏ mặt một bên lại cẩn thận nhìn về phía anh ta.

⬅ Trước Tiếp ➡