⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Tuyết Nghi cúi đầu uống xong nước ấm trong ly, sau đó ngẩng đầu lên, Yến Văn Gia đứng trước mặt cô.
Yến Văn Gia nheo mắt lại, ánh mắt nhìn chằm chằm cô mang theo một chút nhìn kỹ, anh ta nói "Lưới của tôi bị rách."
"Ừm." Cố Tuyết Nghi không nóng không lạnh đáp một tiếng.
Yến Văn Gia có loại cảm giác đánh vào bông.
"Thiếu chút nữa cô đã dìm chết tôi." Yến Văn Gia đành phải mở miệng lần nữa.
"Không phải cậu muốn nhảy xuống biển sao?" Cố Tuyết Nghi chớp chớp mắt "Tôi đây là đang giúp cậụ"
Trên hàng mi thật dài của cô cũng có một chút giọt nước, trong nháy mắt, giọt nước sắp rơi xuống, nước làm mông lung hai mắt cô, không khỏi làm cho người ta sinh ra một chút ảo giác ôn nhụ
Nhưng Yến Văn Gia lại cảm thấy lồng ngực nghẹn lại.
Anh ta làm việc tùy tâm sở dục, Yến gia không có ai quản thúc, rời khỏi Yến gia lại càng không có người quản thúc.
Anh ta cũng không bao giờ giải thích cho bất cứ ai về hành vi của mình. Cho đến thời điểm này, gió biển thổi, cơ thể ướt đẫm lập tức cảm thấy lạnh hơn.
Cố Tuyết Nghi đem khăn tắm trên người khép chặt hơn, tiến về phía trước một bước, dựa vào Yến Văn Gia càng gần. Cô vươn tay, ngón tay trắng nõn mảnh khảnh đặc biệt khiến người ta chú ý.
Cô hỏi "Nếu cậu cảm thấy không đủ, tôi có thể giúp cậu thêm một lần nữa ...”
Những lời này thoáng cái gợi lên ký ức gần với cái chết của Yến Văn Gia.
Ngón tay mảnh khảnh nhưng lại mang theo lực bộc phát cực mạnh.
Làn da mịn màng mềm mại dán sát vào cổ anh ta, vững vàng đem anh ta đè ở trong nước... Cảm giác nghẹt thở đập vào mặt.
Một cảm giác khác thường bao bọc chặt cổ anh ta.
Yến Văn Gia bất giác di chuyển bước chân, muốn lui về phía sau, nhưng lại nhịn xuống. Anh ta cứng mặt, cuối cùng lúc này mới nặn ra một câu từ trong cổ họng "... Thể thao mạo hiểm, chưa từng nghe qua sao?"
Anh ta có một trực giác.
Nếu anh ta không nói rõ ràng, có lẽ cô sẽ thực sự đè anh ta xuống nước.
Thể thao mạo hiểm?
"Chưa từng nghe qua."
"..." Yến Văn Gia nghẹn lại, cũng không biết cô đang giả vờ hay là thật sự chưa từng nghe qua.
Yến Văn Gia không thể không lấy điện thoại di động của mình, đang chuẩn bị mở công cụ tìm kiếm của Baidụ Kết quả lắc lư một cái, không thể mở được.
Yến Văn Gia "..."
Yến Văn Gia liếm môi dưới.
Trong miệng đều là vị mặn chát.
Lần đầu tiên Yến Văn Gia buông bỏ sự cao ngạo của mình, làm một từ điển bách khoa hình người "Thể thao mạo hiểm, là tên gọi chung của một số hạng mục khó khăn, nguy hiểm, cực kỳ khiêu chiến."
"Viết tắt là muốn chết?" Cố Tuyết Nghi nghiêng đầụ
Yến Văn Gia "..." Anh ta vô lực phản bác.
Chủ yếu cũng chưa từng có ai dám nghi ngờ anh ta như vậy.
Mắt thấy bầu không khí càng ngày càng khẩn trương, có người đi ra hòa giải "Không bằng chúng ta ... Ngồi xuống chậm rãi nói?”
"Nguyên ca có muốn đến bệnh viện kiểm tra trước không?" Vừa rồi người đại diện Tiểu Phương đều bị động tác của Cố Tuyết Nghi dọa cho sững sờ, lúc này linh hồn mới trở về vị trí, lúc này hỏi ra được một câu đàng hoàng từ sau khi Yến Văn Gia được đưa lên bờ.
"Không cần."
Không chết được.
Nửa câu sau đến bên miệng Yến Văn Gia, lại bị anh ta nuốt xuống.

⬅ Trước Tiếp ➡