⬅ Trước Tiếp ➡
Tôi sai rồi, tôi sẽ không bao giờ nói gì về Tôn đạo anh chớp chớp mắt đâu nữa a Yến văn Gia quả thực là một thiên tài
Bên kia quỹ Hồng Hưng hỗn loạn, Tô Phù bị Tống gia mang đi, Hàn Văn hoảng sợ trốn tɾong căn hộ không dám ra ngoài, Internet cũng đang tấn công Hồng Hưng và Hàn Văn, một bên lại công khai tâng bốc Tôn Quân Nghĩa người sáng tạo ra bộ phim" Ngôi saó và thổi Cố Tuyết Nghi...
Khi một đám hỗn loạn tụ tập lại, cư dân mạng hô to lên rằng ruộng dưa này ăn mãi không hết a.
Cố Tuyết Nghii đang thu dọn đồ đạc.
“Tại sao cuộc thi lại diễn ra vào lúc này?” Yến Triều ngẩng đầu nhìn Yến Văn Hoành.
Yến Văn Hoành cản ánh mắt của Yến Triều và trầm giọng "Một cuộc thi đâύ tại một nơi hẻo lánh ... chính là vào lúc này."
Yến văn Xu gần như tức dận bật khóc "Tại sao lúc e ở tɾong nước, chị dâu lại cùng nó ra nước ngoài chứ?"
Yến Văn Hoành gần như không thể kìm nén nụ cười trên môi, nhưng để không toát ra vẻ đắc ý, cậu ta chỉ chớp mắt và không nói gì.
Yến Triều khẽ nhíu mày nhưng không nói gì thêm.
Cố Tuyết Nghi nhanh chóng đi xuống lầụ
vệ sĩ xách vali ở phía saụ
Sau đó Yến Triều đứng dậy, nhìn đám vệ sĩ “ Không mang the0 bọn họ .”
"Hả?" Cố Tuyết nghii ngẩng đầu nhìn anh.
Yến Triều chỉ vào mấy thủ hạ canh giữ ngoài cửa “Bọn họ cùng ra nước ngoài cùng cô.”
Những thuộc hạ đó đã quen thuộc với Cố Tuyết nghi từ lâu, họ đón Tết Nguyên đán tại Yến gia.
Nói xong, họ nghĩ lại và cảm thấy mình đã quên mất điều gì đó. Cẩn thận suy nghĩ mấy giây, lúc này mới load được mà nhanh chóng bổ sung "Còn có tiểu thiếu gia."
Cố Tuyết Nghi rấtngạc nhiên.
Cô ấy cũng không phải là người không biết gì.
Nếu vệ sĩ của Yến Gia đủ ma͙nh thì đó là ở tɾong nước. Nhưng những thuộc hạ này đã the0 Yến Triều tìm được đường sống thoát chết ở Châu Phi. Hiển nhiên họ dễ thích nghi hơn với môi trường nước ngoài.
Cố Tuyết Nghii thấp giọng nói "Cám ơn."
Yến Triều chợt nhớ ra lần trước khi anh đi công tác, cô đã tặng cho anh một món đồ trang sức Tây Tạng và chúc anh lên đường bình an.
" Cô Nhớ kỹ một con số." Yến Triều nói.
"Ừm." Cố Tuyết Nghi gật đầu "anh nói xem."
“Tốt nhất là ghi ra.”
Cố Tuyết Nghi cũng không hỏi tại sao anh lại nói như vậy, cô gật đầu nói "Được."
Tuy nhiên, Yến Triều đột nhiên bước tới, nghiêng người về phía trước và dùng hơi thở chạm nhẹ vào tai Cố Tuyết Nghị "1 323 ..."
Vào lúc đó, cô mất cảnh giác, khí thế của một người đàn ông trưởng thành đột nhiên bao trùm lấy cô.
Yến văn Hoành kinh ngạc nhìn cảnh tượng này, ngón tay nắm chặt, cúi đầu xuống, che đi ánh sáng tɾong mắt.
"...phụ, phu nhân nhớ chưa?" Yến Triều thấp giọng hỏi.
"Ừm." Cố Tuyết Nghii gật đầu "Nhớ kỹ rồi."
Sau đó Yến Triều lại mới lui ra, khôi phụclại bộ dáng một quý ông lịch sự.
Người của Yến Văn bước tới cầm lấy vali, cả nhóm bước ra ngoài và đi thẳng đến sân bay.
Chuyện Cố Tuyết nghi ra nước ngoài không giấu được Giang Việt và Phong Dụ
Giang Tĩnh nhịn không được hỏi “ Yến phu nhân vì sao lại ra nước ngoài?”
“Cùng Văn Hoành tham gia một số cuộc thi.” Giang Việt không kiên nhẫn trả lời.
Giang Tĩnh đột nhiên hóa cái biến thành chanh linh "Mẹ kiếp Tại sao lại phải đi cùng cậu ta?"

⬅ Trước Tiếp ➡