Giáng Việt quay người lại nói “ mày muốn tao bồi mày sao?”
" Em không nói,em cũng không có ám chỉ như vậy thật sự luôn Em đi trước." Bàn chân Giang Tĩnh như được bôi dầu trơn bay rấtNhanh ra khỏi phòng.
Phong Du nghe được tin tức, không khỏi cười lớn.
“ Cô làm loạn Hồng Hưng, rút tiền quỹ dự trữ của Tống thị, tương đương với việc cắt đứt một mạch máu của Tống thị, tùy tiện nghiền chết Hàn Văn,sau thì lại chạy ra nước ngoài… Ha, ha Tất cả là như vậy.” Đối với cô ấy, mấy cái này không tính là cái gì? việc nhỏ mà cô ấy tùy tiện làm, thậm chí còn không cần chờ kết quả? Haha.... Có phải là lão g͙ià Tống Thành Đức kia đã tức điên rồi không? Nếu ông ta biết sớm hơn, ông ta sẽ không thoải mái để cô ấy thắng 100 triệu một cách hào phóng như vậy…”
quả thực Tống Thừa Đức bây giờ tức giận đến suýt lên cơn nhồi máu cơ Tim rồi đây.
Lúc này ông ta mới biết Cố Tuyết Nghi, người mà không đáng sợ tɾong miệng Thạch Hoa, lấy sắc mê hoặc người làm cho lòng người ngứa ngáy ở tɾong mắt ông ta, đến tột cùng đã làm gì.
Sắc mặt Thạch Hoa cuối cùng cũng thay đổi, bà ta dùng g͙iày cao gót đá vào người Tống Ngũ một phát.
“ là mày gây họa phải không? Chính ngôi trường do anh trai tiểu tình nhân của mày mở trường học lại hại thiếu gia nhà họ Yến vì mày quá ngu ngốc nên mới gây ra hoạ đúng không?
Tống Ngũ vẻ mặt u ám, nhớ tới câu nói kia "Còn chưa xong đâụ" Của cô.
Đây thực sự là do anh ta ,anh ta đã gây họa saooo?
Chỉ là chuyện nhỏ như vậy, chuyện nhỏ như vậy... Không, người sợ hãi không phải là cô ta sao? Tại sao cuối cùng lại trở thành anh ta? Rõ ràng cô ta chính là người chọc đến Tống gia
Lúc này Tống Thừa Đức lại nhận đïện thoại.
"Tống tổng, phía trên có người."
Tống Thừa Đức lấy lại bình tĩnhi, ném đïện thoại cho Thạch Hoa “Chuyện của Hồng Hưng, bà tự mình xử lý.”
Sắc mặt Thạch Hoa biến sắc.
Lúc trước cầm tiền của quỹ Quỹ Hồng Hạnh, sao ông ta không nói như vậy?
Thạch Hoa cắn răng nhận đïện thoại di động.
Ở phía bên kia, tɾong văn phòng làm việc của quỹ Hồng Hưng, có một người đàn ông trẻ đang ngồi tɾong đó.
Người đàn ông lật ghế ông chủ dưới thân xuống nói “Tổ tiên nhà họ Tống từng phản bội. Quả nhiên, thế hệ hiện tại cũng không phải là thứ tốt gì.”
"Đúng vậy, thời xưa cổ đại, buộc tội phản quốc cả nhà bị chém cũng đều là nhẹ." Người bên cạnh gật gật đầu, nghiêm túc nói.
Nhân viên của Hồng Hưng nghe xong thường xuyên lau mồ hôi nhưng cũng không dám phản bác.
Trong lòng tuốt ra đầy vẻ kinh hãi.
Vậy mà Tống gia còn có một đoạn lịch sử ghê tởm như vậy?
Người đàn ông này có lẽ đã chờ đợi mệt mỏi nên ngồi lên ghế của ông chủ, xoay một vòng rồi nói “ Cái tên chuột nhắt Hàn Ôn kia thì tính là cái gì?
Người bên cạnh hỏi “Hàn Văn là ai?”
Người đàn ông nói " cậu không biết chuyện này ? không xem tin tức sao?"
Người bên cạnh nói “ bây giờ tôi lập tức đi xem liền ."
Người đàn ông mím môi “Tôi thấy Thạch Hoa này giống một con chuột hèn hạ hơn, sống như ruồi và chó bè lẽn xu nịnh mà sống .”
Thạch Hoa tình cờ đi đến ngoài cửa sắc mặt tái mét đi khi nghe những lời này.