Sau đó anh ta sẽ dẫn đường.
Ngoài sân bay có một hàng ô tô đậu, một hàng ô tô sang trọng màu đen vây quanh chiếc ô tô màu vàng phía trước, làm nổi bật lên sự tao nhã đặc biệt của nó.
Đám đông ra vào gần sân bay có ý thức tránh xa để tránh đụng phải đoàn xe.
Hades dẫn họ đến gần chiếc xe màu vàng.
Lúc này, Cố Tuyết Nhất nghe được âm thanh của tiếng đèn flash.
"Đó là cái gì?" Cố Tuyết Nghi quay đầu liếc nhìn.
Bên ngoài đám đông, thực sự có một hàng phương tiện truyền thông đang ngồi xổm với những những cái máy quay tư thế sẵn sàng để chụp ảnh.
Hades chỉ vào mình " chụp tôi."
Cố Tuyết Nghị không hỏi thêm gì nữa, một tay cầm lấy cặp sách của Yến văn Hoành " Em lên xe trước đi."
Yến văn Hoành gật đầu, ngồi vào.
Không ai coi trọng giới truyền thông kia.
Lúc này Hades mới chú ý đến Yến văn Hoành, anh ta lại kinh ngạc "cậu ta là ai? Em trai của Yến?"
"Ừm."
Hades lắc đầu "Thật là kỳ quái."
Cố Tuyết Nghi phớt lờ anh ta và lên xe.
Hades một tay giữ cửa xe muốn ngồi vào, nhưng lại bị Viên Cương tóm lấy cổ tay “ Ngài ngồi phía trước, tôi phải ngồi phía saụ”
"Trên xe của tôi còn sợ không an toàn sao?"
Viên Cương không nói gì.
"Được rồi , được rồi." Hades đáp lại, ngồi vào ghế phụ, anh ta tự nhủ " Tôi nhìn giống vệ sĩ hơn."
Người lái xe bật cười " phốc " một tiếng.
Người lái xe nhấn ga, cả một đoàn xe the0 xe phía trước ra khỏi sân bay.
Giới truyền thông cũng nhanh chóng lên xe và bám sát phía saụ
Hades sống ở khu vực phồn hoa nhất thành phố.
Khi xe dừng lại, anh ta mở cửa bước ra ngoài và nói "cô vào đi, ở đây có thể nhìn thấy Nhà Trắng."
Trước mặt là một tòa nhà khổng lồ với phong cách trang trí đặc trưng của Mỹ.
Yến văn Hoành ngẩng đầu, thấp giọng hỏi “Chúng ta không ở khách sạn sao?”
Mặc dù Tòa nhà trước mặt trông thật tráng lệ, nhưng Yến văn Hoành cũng không chớp mắt khi nhìn vào vào. Anh không ghét hay thích nơi này, nhưng anh rấtghét cái tên Hades kia.
Cậu có một chút tham lam.
Khi ở nhà, anh không phải là người duy nhất mà chị dâu quan tâm. Nhưng ít nhất khi ở nước ngoài anh là người duy nhất được chị dâu quan tâm.
"Ừm, không ở khách sạn."
Ở tɾong khách sạn đương nhiên sẽ càng tự do và thoải mái hơn.
Nhưng Cố Tuyết Nghi cũng biết rấtrõ, danh Yến Gia tuy dễ dùng nhưng cũng khó tránh khỏi mang đến nguy hiểm. Vì vậy nên Yến Triều đã giao người của mình cho cô và đặc biệt liên lạc với người nước ngoài để đón cô.
"Hai người sẽ thích nơi này." Hades nói, đoạt lấy công việc từ của thủ hạ, xách vali cho Cố Tuyết Nghi.
Một nhóm người lại bước vào cửa.
Cố Tuyết Nghi sửng sốt.
Xuyên qua phòng khách, nghệ sĩ ceℓℓo cùng nghệ sĩ dương cầm ngồi ở giữa sân chậm rãi tấu nhạc khúc, nam nữ ngồi ở đây thấp giọng cười hì hì, nói chuyện với nhaụ
Nhưng sau khi họ bước vào, âm thanh kia đột nhiên dừng lại.
Những người đó đều nhìn về phía đoàn người Cố Tuyết Nghi .
"Hades đột nhiên rời đi, là đi đón cô ấy sao?"
"...Người Trung Quốc?"
"Ôi zời ơi, làm sao Hades lại xếch hành lý?"
Những người đó nói tiếng Anh, Cố Tuyết Nghi không thông thạo ngôn ngữ này, chỉ có thể hiểu được vài từ lẻ tẻ.
Chậc.
Nếu cần thiết , vậy sau khi về nước vẫn nên mời giáo viên học một cách có hệ thống .