⬅ Trước Tiếp ➡
Tác giả có lời muốn nói Cục Dân chính Chịu trách nhiệm đăng ký, giám sát và quản lý các tổ chức xã hội, cơ quan dịch vụ xã hội và các tổ chức trên địa bàn thành phố này the0 quy định của pháp luật.
Máy bay hạ cánh thuận lợi, khi cô bước lên sàn sảnh sân bay, Cố Tuyết Nghi trạng thái vẫn có chút hoảng hốt.
Sắc mặt Yến văn Hoành tái nhợt, tay cầm mũ, uể oải đi bên cạnh Cố Tuyết Nghi.
Cố Tuyết Nghi nhét một viên kẹo vào lòng bàn tay cậu , vẻ mặt cậu mới thả lỏng một chút.
"Chúng ta lát nữa tới khách sạn uống chút nước nóng." Cố Tuyết Nghi nói.
Yến văn Hoành gật đầu, sắc mặt vẫn tái nhợt, nhưng khóe miệng hơi công lên.
Còn phải cảm ơn kinh nghiệm đồng hành cùng Yến văn Gia tɾong vô số lần nhảy dù, nếu không Cố Tuyết Nghi có thể sẽ không thích ứng được với chuyến bay dài như vậy.
Cố Tuyết Nghi đang âm thầm thở dài trước sự tiến bộ của công nghệ, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một tấm biển.
Có một số ký tự lớn được viết trên đó bằng tiếng Trung Quốc
CHÀO MỪNG PHU NH N
Người của Yến Triều từ phía sau nói "Phu nhân, ở bên kia "
Chính là người đàn ông đang cầm tấm biển.
nâu dài ngang vai, chải ngược ra sau, đôi mắt nâu đỏ và chiếc mũi cao. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi màu xám, không cài cúc trước ngực, e0 phình ra như chất đầy đồ vật.
Anh ta nhìn quanh, cuối cùng khóa chặt ánh mắt nhìn về phía Cố Tuyết Nghi.
Cố Tuyết Nghi "...Là Yến Tổng sắp xếp sao?"
Mô"Vâng thưa phu nhân." Thủ hạ trả lời từ phía saụ
Khi cô đang nói chuyện, người đàn ông đã bước tới trước mặt cô cách hai hoặc ba bước.
Anh ta có một chút khí chất, có phần giống với khi Cố Tuyết Nghi cảm nhận được lúc lần đầu tiên nhìn thấy bức ảnh của Yến Triềụ
Người đàn ông cười toe toét và nói bằng tiếng phổ thông lưu loát "Có phải là Yến phu nhân không?
Cố Tuyết Nghi khẽ gật đầu " Đúng vậy."
Người đàn ông nói xong liền mở rộng vòng tay định ôm Cố Tuyết Nghi nhưng chưa kịp,..
Liền bị mấy thủ hạ của cố Tuyết Nghi tung ra một cú đá bay.
“Mẹ nó.” Người đàn ông che lưng lại “Viên Cương, mày làm gì vậy?”
Thuộc hạ hách mặt nhìn thẳng "Đây là Yến phu nhân của chúng tôi "
"Tôi biết, nhưng Yến nói..."
Những thủ hạ kia lại đá anh ta.
Cố Tuyết Nghi chậm rãi chớp mắt, hỏi "Yến tổng nói cái gì?"
Người đàn ông mím môi dưới và tránh né câu hỏi. Anh ta lúc này mới cư xử đúng mực, chỉ đưa tay về phía Cố Tuyết Nghị nói "Tên tôi là Hades."
"Cô đã nghe nói qua Hades chưa?" người đàn ông hỏi.
Cố Tuyết Nghi "Không có."
Không phải là cô chưa có nghe qua mà cô đã nhìn thấy cái tên này tɾong cuốn sách kia.
Hades có vẻ là một tɾong những người hô hâm mộ nữ chính Úc Tiểu Tiểu sao.
"A, Thế mà lại chưa từng nghe qua, thực sự là khiến người ta thương tâm mà." Hades nói như vậy, nhưng trên mặt lại không có chút nào là thương tâm, anh ta cười nói " Là Yên bảo tôi đến đón người, xe ở Bên ngoài. . . "
Cố Tuyết Nghi quay đầu nhìn những thủ hạ phía sau cô.
Người đứng đầu Viên Cương, anh ta là một con lai.
Anh gật đầu, tỏ ý rằng thực sự là như vậy.
Cố Tuyết Nghi lúc này mới gật đầu nói "Vậy chúng ta đi thôi."
Hades kinh ngạc nhìn nàng, lẩm bẩm "Vậy thật sự là không biết tôi."

⬅ Trước Tiếp ➡