Một phu nhân hào môn, sáng lập ra một quỹ từ thiện để điên cuồng vơ vét tài sản, còn lừa đảo tiền của các phu nhân hào môn khác....
Thạch Hoa bây giờ đã h0àn toàn tức giận.
Bà ta không sợ bị đưa đến đây, nhưng hành vi của Vương phu nhân nhắc nhở bà ta rằng hầu hết mấy phu nhân hào môn ở tɾong quỹ Hồng Hưng, bây giờ đều nằm ngoài tầm kiểm soát của bà ta... Nhận ra điều này khiến Thạch Hoa càng tức giận hơn, thậm chí tɾong lòng cũng có chút hoảng loạn.
Một lúc sau, Tống Thừa Đức cũng đã đến đồn cảnh sát.
Anh ta chỉ vào người đứng sau và nói “Đây là luật sư của Tống thị. Chúng tôi đến để bảo lãnh cho Thạch Hoa.”
Tống Thừa Đức tuy đã g͙ià nhưng trên mặt cũng lộ ra chút uy nghiêm.
Viên cảnh sát trẻ h0àn toàn không chấp nhận được bộ dáng của ông ta , lạnh lùng nói "Không được bảo lãnh." Yến phu nhân nhà người ta phối hợp như vậy, đám người Tống gia này lại muốn đùa giỡn
phô trương đặc quyền cái gì Chậc
Tống Thừa Đức không ngờ kết quả như vậy, ngay cả chút thương lượng cũng không có?
Mặc dù căn cơ ở tɾong nước của Tổng thị không sâu, nhưng cũng không cạn Sản nghiệp của bọn họ trải rộng trên toàn quốc …
Tống Thừa Đức có ảo giác mình bị vuốt râu hổ.
Ông ta ngồi thẳng dậy " mời mấy người nhìn cho kỹ…”
"Nhìn rấtRõ ràng, rấtrõ ràng." Một người thanh niên bước ra, mặc một bộ vest lịch sự, đôi mắt đào hoa, trước ngực đe0 phù hiệu công tác, hai mắt Tống Thừa Đức có chút choáng váng, nhe0 mắt lại, mơ hồ nhìn thấy từ “giám sát”.
“Thịnh Húc.” Anh ta chỉ vào huy hiệu công tác của mình, chậm rãi nói, giống như một thanh niên xuấtthân từ một gia đại gia tộc lớn.
Tống Thừa Đức trước đó không có coi trọng, nhưng đột nhiên lại nghĩ tới một điều gì đó….
Ông ta dịu giọng nói “Chuyện này có hiểu lầm, mong chư vị có thể điều tra rõ ràng…”
Sau vài câu nói giữ thể diện, Tống Thừa Đức liền sai trợ lý đẩy mình rời đi trước, chỉ để lại luật sư ở lại.
Chờ ông ta quay người đi ra cửa.
Tống Thừa Đức nghe được người đàn ông ở phía sau nói "Cái này gọi là gì? Trước ngạo mạn sau cung kính, đúng là làm cho người ta phải bật cười."
Tống Thừa Đức sắc mặt tái xanh, nhưng ông ta cố gắng chịu đựng.
Người đàn ông cũng quay người bỏ đi.
Anh ta bước vào phòng thẩm vấn của Thạch Hoa.
Thạch Hoa biết người này có thân phận khác, không giống với mấy người cảnh sát hồi nãy,liền lập tức mím môi.
Thịnh Húc đưa tay ra “Mang tới đây.”
Lập tức có người từ phía sau đưa ra một chồng văn kiện, Thịnh Húc bắt đầu lười biếng đọc từng cái một, tất cả đều là tội ác của Hồng Hưng. Ở phía sau, anh ta đột nhiên dừng lại "Phía sau thuộc về nhà họ Tống, chúng ta làm chậm rãi thôi. làm tɾong bảy tám ngày đi. Bà cũng không cần gấp không chừng đến lúc đó Tống Thành Đức sẽ đến bồi bà."."
Sắc mặt Thạch Hoa đại biến.
Làm sao bà ta có thể can tâm nhìn mọi chuyện như vậy?
Cứ như vậy mà mơ màng hồ đồ
Thạch Hoa hét lên "Tôi muốn nói chuyện đïện thoại với Cố Tuyết Nghi Tôi muốn nói chuyện đïện thoại với cô ta "
Cảnh sát lạnh lùng nói “ Bà phải biết bà ,không có quyền này.”
Thịnh Húc dừng một chút, nói "Được rồi, vậy bà cứ gọi đi, ngay ở đây."
Nói xong có người đưa đïện thoại di động đến cho Thạch Hoa .