⬅ Trước Tiếp ➡
Thạch Hoa vừa mở ra, điều đầu tiên hiện lên là tin tức về cổ phiếu của Tống thị tuột Giốc không phanh, vụ bê bối Hồng Hưng, v.v. Tâm trí của Thạch Hoa lúc này kêu ong ong điên cuồng.
Bà ta đã sống đến tuổi này, cho rằng mình có bản lĩnh, thậm chí nhìn những phu nhân hào môn khác bà ta còn cảm thấy họ ngu như he0….
Thạch Hoa nghiến răng bấm số của Cố Tuyết Nghi.
Thịnh Húc cũng nhàn nhã ngồi xuống.
Đầu bên kia vang lên một giọng nói "Xin lỗi, số máy bạn vừa gọi hiện đang bận..."
phòng họp.
Yến Triều, Giang Việt, Phong Du chia ngồi thành ba hướng đối diện nhaụ
Hồng Hưng gặp khó khăn, chuỗi vốn của Tống gia rấtcó khả năng bị đứt gãy. Việc người từ phía trên điều tra cũng sẽ ảnh hưởng đến hoạt động bình thường của Tống thị. Tống Thị đủ lớn nên việc khôi phụccũngi sẽ không khó khăn gì. Nhưng vào lúc này, chỉ mới một chút phiền toái nhỏ này cũng đã đủ để lại dấu vết rồi.
Tình hình sắp thay đổi.
Lúc này Trần Vu Cẩn đột nhiên gõ cửa, thấp giọng nói “Chúng tôi the0 dõi, máy bay của phu nhân đã hạ cánh an toàn, Hades cũng đã gửi thư trả lời.”
Ngay khi Trần Vu Cẩn nói xong.
Ba người đàn ông gần như đều lấy đïện thoại di động ra.
Không khí tɾong phòng họp đột nhiên trở nên căng thẳng và xấu hổ tột cùng.
Điện thoại di động của Cố Tuyết Nghi vang lên.
Cô bắt máy, giọng nói khàn khàn của Yến Triều truyền đến từ đầu bên kia “ phu nhân đến chưa?”
"đến rồi."
"Ừm, được."
Yến Triều liếc nhìn sắc mặt của hai người còn lại, đè nén sự lo lắng vô thức dâng lên tɾong lòng, hạ giọng thấp hơn, nói “Có một ít lời, lát nữa sẽ nói với cô."
Giọng nói của người đàn ông nghe càng trầm và khàn, giống như dây đàn cello bị gảy nhẹ, khiến màng nhĩ cũng có chút râm ran.
Động tác tay của Cố Tuyết Nghi dừng lại, có chút nghi hoặc, nhưng cô vẫn đáp "...Được."
Yến Triều cúp đïện thoại.
Ánh mắt của Giang Việt trở nên lạnh lùng.
Phong Du thấp giọng cười khẽ một tiếng nhưng tɾong đầu lại nổ tung.
Yến Triều vẫn có lời bí mật gì muốn nói với Cố Tuyết Nghi?
Có gì mà không thể nói trực tiếp? Còn phải nói sau sao? Chẳng nhé là mấy cái lời cợt nhã?
Yến Triều quả nhiên không phải là cái mặt hàng tốt đẹp gì
Thạch Hoa gọi mấy lần mà vẫn nghe máy, khiến bà ta càng thêm lo lắng.
"Cố Tuyết Nghi đi đâu rồi?"
Viên cảnh sát lạnh lùng nói "Cái gì? Bà còn muốn hại cô ấy à?"
Thạch Hoa gần như tức chết .
Tại sao những người này lại cho rằng bà ta sẽ có hại Cố Tuyết Nghi? Còn Có cách để bà ta có thể làm hại Cố Tuyết Nghi sao? Bản lĩnh của Cố Tuyết Nghi... còn muốn làm lớn hơn Thạch Hoa tức giận nghĩ.
“Đưa tôi.” Thịnh Húc đưa tay ra “Tôi gọi
Thạch Hoa bối rối nhìn anh ta một cái, nhưng vẫn đưa đïện thoại cho anh.
Thịnh Húc bấm số, bấm loa ngoài rồi đặt lên bàn.
Chờ đợi mấy lần, đầu bên kia cuối cùng cũng vang lên một giọng nói “ Là kia không vội vã, thậm chí còn có chút lười biếng.
Thạch Hoa tức giận đến mức cố gắng hết sức đè nén nở nụ cười lạnh "Yên phụ nhân đúng thật rấtcó bản lĩnh."
"Không thông minh hơn Tống phu nhân đây, phương pháp vét tiền như vậy không phải là ai cũng có thể nghĩ ra ." Cố Tuyết Nghi nói xong còn duỗi tay rót cho mình 1cốc nước.
Thạch Hoa lúc này càng tức giận hơn.

⬅ Trước Tiếp ➡