Sau đó Cố Tuyết Nghi mới trở về nhà của Hades.
Phòng khách đã được dọn dẹp sach sẽ, Cố Tuyết Nghi thuận miệng hỏi " người đâu?"
Hades cười nói "Bị nhốt. À Không, là để cô ta lưu lại ở chỗ này nghỉ ngơi."
Cố Tuyết Nghi sau đó đã gọi đïện về nước.
Mọi người đều bối rối khi nhận được cuộc gọi "Ngài nói cái gì? Ngài nói rằng tình cờ... đụng phải Tằng Hữu San khi đang ở nước ngoài?"
Mẹ nó Cái duyên phận gì đây?
Người đàn ông âm thầm líu lưỡi.
Thịnh Húc đang ngồi trên ghế phân loại các tư liệu dừng lại, hỏi " đïện thoại của ai?"
Viên cảnh sát bên cạnh nói “Của Yến phu nhân.”
Đột nhiên nghe được câu nói như vậy, Thịnh Húc vẫn có chút không quen, nhíu mày nói "Cố Tuyết Nghi?"
Viên Cảnh sát gật đầu "Đúng vậy."
Thịnh Húc đưa tay ra “Đưa đïện thoại cho tôi, tôi nói chuyện.”
Người đàn ông đưa nó cho anh ta.
“Alo.” Thịnh Húc lên tiếng.
"Tằng Hữu San đang ở Mỹ, tɾong nhà của Hades tiên sinh của tập đoàn Cliff." Cố Tuyết Nghi thản nhiên nói "Nếu cần bắt cô ta về, bên này sẽ phối hợp."
Giọng nói của cô ấy rõ ràng và quen thuộc hơn giọng nói tɾong vide0 phỏng vấn.
Đó là âm thanh đã ăn sâu vào xương tủy .
Cơ bắp Thịnh Húc căng thẳng lên, anh làm đổ tách trà trên bàn.
Những người xung quanh sốc đến mức đồng loạt nhìn sang.
Thịnh Húc xoay ghế lại phía dưới, quay lưng lại với mọi người.
Thân thể anh ta hơi trầm xuống, đồng thời hạ thấp giọng, từng chút một ép ra từ cổ họng "Sao cô có thể kết hôn?"
Cố Tuyết Nghi "..."
"Anh là ai?"
Thịnh Húc sốt ruột quay người lại, sau đó đối mặt với ánh mắt của những người xung quanh, tất cả đều vểnh tai lên, trên mặt đầy những lời bàn tán.
Thịnh Húc "..."
“Tôi chịu trách nhiệm điều tra vụ án Hồng Hưng.” Thịnh Húc cuối cùng cũng lấy lại được ý thức “Tên tôi là Thịnh Húc.”
Nói xong, anh lại cảm thấy kỳ quái.
Cái tên này nghe rấtkhông không có gì là khí thế, cứ như là giống thận hư .
Anh hối hận vì đã mở miệng giới thiệu mình như thế này.
Cố Tuyết Nghi đáp "Được rồi, nếu cần thêm xin thì cứ liên hệ lại với tôi."
Sau đó lập tức cúp đïện thoại.
Nhưng những lời kỳ lạ vừa nãy mà người đàn ông ở đầu bên kia nói với cô đã được Cố Tuyết Nghi ghi nhớ tɾong đầụ
Cô the0 thói quen tìm kiếm trên Internet trước tiên nhưng không tìm thấy bất kỳ thông tin liên quan nào về cái tên này.
Nhưng giọng điệu của người kia lại khiến cô cảm thấy có chút quen thuộc...
Thời điểm Cố Tuyết Nghi đang cẩn thận nhớ lại, đïện thoại di động của cô lại vang lên.
Cố Tuyết Nghi cúi đầu liếc nhìn thoáng qua, vẫn là số của đồn cảnh sát.
Cô nhấc máy.
Đầu bên kia im lặng tɾong vài giây.
Cố Tuyết Nghi dừng lại, gọi một cái tên khác đã bị chôn vùi tɾong trí nhớ của cô kì thật có chút mơ hồ "... Thịnh Trường Thành?"
“…Ừm.” Đầu bên kia đáp lại một tiếng khô khan.
Cố Tuyết Nghi đưa tay xoa xoa khóe mắt, để xác nhận chính mình không phải là đang nằm mơ.
"Là cậu sao……"
Thịnh Húc muốn nói là giả, nhưng khi đến miệng lại biến thành một tiếng hừ lạnh "sao? Có phải cô sớm quên tôi từ lâu rồi? "
"Tôi vẫn còn nhớ một chút, cậu đánh đồng môn, hậu quả sau đó vẫn là tôi giải quyết..."
“ Cô chỉ nhớ những chuyện xấu này thôi à?” Thịnh Húc đột nhiên đẩy ghế ra, sải bước đi ra ngoài, cuối cùng chọn đứng ở khu đất trống.