“ Còn nhớ lúc cậu bị bệnh, đã núm tay áo tôii và nói rằng cậu không muốn chết.”
“…” Thịnh Húc cắn răng, dụi dụi đôi mắt , vừa chua lại vừa trướng “ cho nên bây giờ tôi chưa chết, tôi sống.”
Thịnh Húc nghiến răng nghiến lợi nói "Nhưng... tại sao cô lại xuyên qua?cô chết rồi sao? Chết khi nào? Tại sao lại chết? Ai đã giết cô?"
Cố Tuyết Nghi tɾong lòng thầm nghĩ, ta cũng muốn biết.
"Không ai giết tôi cả. Khi tôi tỉnh dậy thì đã đến thế giới này rồi."
"không có khả năng……"
"Cố gia cùng với Thịnh gia chẳng lẽ không thể bảo vệ ta sao? Đây quả thực chỉ là ngoài ý muốn."
Thịnh Húc “Sao cô lại kết hôn?” Sau khi hỏi xong, anh ta nói tiếp cô đang ở nước ngoài phải ? Cô còn cùng tiểu thiếu gia nhà họ Yến đi tham gia cuộc thi ở nước ngoài không? Bây giờ tôi sẽ đến tìm cô.”
Vừa nói vừa bước ra ngoài, đi được nửa đường, anh ta chợt nhớ ra điều gì đó "...Mẹ nó , bây giờ tôi không thể rời khỏi nước được."
"Vậy anh cứ ở lại nước làm việc mà anh nên làm đi." Cố Tuyết Nghi cũng không ngạc nhiên trước tính tình của anh ta.
“Tôi biết rồi.” Thịnh Húc đè nén lại cản xúc dâng trào của mình, nhẹ giọng đáp một tiếng .
" Có tiến bội." Cố Tuyết Nghi khen ngợi một câu
Thịnh Húc nhướng mày, bên tai vang lên một tiếng xào xạc, anh kích động đến mức bóp nát màn hình đïện thoại.
Cố Tuyết Nghi phát ra một tiếng " bíp " đường dây bị ngắt, bị cúp đïện thoại.
Cô chớp mắt chậm rãi lúc này mới thích ứng với sự thật này.
Nhưng xét đến việc cô ấy có thể đến thế giới này thì không có gì ngạc nhiên khi những người khác cũng có thể đến thế giới này.
Thịnh Trường Thành, xếp thứ mười ở Thịnh gia.
Năm mười bảy tuổi, anh qua đời vì bệnh tật.
Vừa rồi Cô cũng quên hỏi anh ta bây giờ anh ta bao nhiêu tuổi.
…
Sau khi có kết quả cuộc thi, tiểu mập đặc biệt gọi một cuộc đïện thoại cho Yến Văn Hoành, câu ta còn thở hổn hển ở đầu bên kia đïện thoại.
"Cậu là người g͙iành được huy chương vàng Tôi đã nói rồi mà Cậu rấtlợi hại "
Yến Văn Hoành không cảm giác gì khác lạ.
Anh đến đây không phải để kiếm tiền thưởng, cuộc thi nhỏ này là do giáo viên muốn lựa chọn người tham gia . Cuộc Thi mà mà anh thực sự muốn dự thi là Giải thưởng Khoa học Intel.
"Cái này thì tính là cái gì?" Yến Văn Hoành nói.
" Cậu Còn muốn thi cái khác sao?" Tiểu mập mạp kinh ngạc hỏi.
"Ừm."
“Thật tiếc là tôi phải rời đi, không thể ở lại xem cậu thi rồi…”
Cố Tuyết Nghi liền xen vào "Ở lại thêm mấy ngày nữa rồi sẽ đi. Sau đó chúng ta có thể cùng nhau quay về đi máy bay riêng của chúng ta."
Tiểu mập mạp lưỡng lự một chút.
Cậu ta vội vàng đi tới một nơi rồi lại vội vàng đến nơi tiếp the0.
Cậu thấp giọng hỏi “Yến Văn Hoành, cô ấy là gì đối với cậu?”
"Chị dâụ"
"Ồ ồ ồ, chị dâu của anh đối tốt với anh quá."
Khen ngợi Cố Tuyết Nghi chẳng khác nào chính là khen ngợi anh .
Khen Cố Tuyết Nghi đối xử tốt với anh chẳng khác nào khen ngợi anh x10 lần.
Yến văn Hoành sắc mặt thả lỏng, lập tức nói "ừm, cậu ở lại thêm mấy ngày nữa đi."
Cậu mập kia mới đồng ý.
Một bài đăng cũng dần xuấthiện trên các diễn đàn bát quái tɾong nước.
"Cố Tuyết Nghi ra nước ngoài bị mắng sao? ? ?
IZ xem hình minh hoạ.