⬅ Trước Tiếp ➡
Những người tham dự cuộc thi đang đứng ở đây lúc này, dù vẫn còn là học sinh cấp 3, vẫn là sự tồn tại mà người đàn ông kia không khỏi nhìn lên... Không quá lời khi nói rằng nơi này tụ tập một đám thiên tài.
Không có thiên tài nào lại hạ mình xuống tham gia vào một cuộc thi tầm thường
Người đàn ông không thể ở lại thêm nữa " chúng ta đi thôi..."
Mia không chịu cam lòng "Chậc, thầy không nhìn xem rốt cuộc có phải là bọn đến tham gia cuộc thi này hay không sao?" Người đàn ông nhận thấy ánh mắt của Cố Tuyết Nghi, anh ta cắn răng "Còn nhìn cái gì nữa?"
Anh ta sợ lúc này đối phương sẽ trực tiếp đem lại lời nói ban đầu của anh ta ném lại cho anh ta.
người đàn ông kia muốn rời đi, Mia rấttức giận nhưng cũng chỉ có thể nhức chân chạy đuổi the0 anh ta.
Có rấtnhiều người xung quanh.
"Đừng rời đi Có gì to tát đau? Cậu ta tham gia cuộc thi cũng chưa chắc nhất định có thể g͙iành được giải " Mia nói và nắm lấy cánh tay của người đàn ông.
Trước mắt Người đàn ông đối diện với một khuôn mặt người Hoa Quốc, người đàn ông the0 bản năng muốn làm ra vẻ mặt hung dữ, nhưng khi nhìn kỹ lại thấy đối phương cao lớn... Người đàn ông không biết tại sao, nhưng The0 phản xạ lại cảm thấy vết thương trên người mình lại đau nhức.
Anh vùng tay Mia ra và muốn bước sang một bên.
Mia nhất thời bị hất vang lại đụng phải người phụ nữ đang cầm cà phê bên cạnh.
Mia hét lên và ngã xuống đất, chiếc áo khoác trắng ,mái tóc vàng của cô ta đều dính đầy cà phê.
Cố Tuyết Nghi sau đó thu hồi ánh mắt, bình tĩnh nói "chỉ có vậy."
Đôi mắt tiểu mập trợn tròn.
Ở tɾong, Yến văn Xu đã gặp mấy chị em của cô ở nước ngoài.
Trong số họ có những người abc, và cũng có những người là người nước ngoài thuần túy.
Khi họ gặp nhau trực tiếp, mấy lời thoại tiếng Anh và tiếng trung xen lẫn bay khắp nơi.
"Gần đây có một phụ nữ Hoa Quốc rấtnổi tiếng trên Instagram "
"Người phụ nữ Hoa Quốc nào?"
"Người phụ nữ này xem tiểu thiếu gia của tập đoàn Cliff như một con chó sai tới Sài lui. Nhìn thật khó chịụ Được rồi, mình chính là ghen tị thôi."
Yến văn Xu nhận lấy đïện thoại từ tay bạn mình vừa xem được ảnh ,phút chốc đứng ngồi không yên.
Đầu óc cô ong ong, cô cũng không quan tâm cái gì mà đón gió tẩy Trần nên nhanh chóng quay người bỏ chạy.
Cô chạy nhanh phốc phốc mà đến tòa nhà của Yến Thị, đợi khoảng mười phút sau, cuối cùng cô cũng nhìn thấy Yến Triềụ
Cửa văn phòng tổng giám đốc vừa đóng lại, tɾong đầu Yến Văn Xu lại hiện lên tràn ngập câu chuyện bi thảm về gia đình tan vỡ, vì vậy cô hoảng sợ hét lên " Anh cả, chị dâu muốn chạy the0 người khác "
Yến Triều đang ngồi trên ghế da, chậm rãi nhíu mày.
Anh bấm số của Cố Tuyết Nghi.
"Bíp...số bạn vừa gọi hiện đang có cuộc gọi khác..."
Lúc này Cố Tuyết Nghi đang đứng bên ngoài điểm thi đâύ thì đang nhận được một cuộc gọi khác từ Thịnh Húc
“…Điện thoại trước đây bị hỏng, bây giờ đã được thay cái mới.”
“Ừm.” Cố Tuyết Nghi dừng một chút, mới hỏi ra vấn đề mình quên hỏi lúc trước “Năm nay cậu bao nhiêu tuổi?”
Thịnh Húc "27."
Cố Tuyết Nghi "..."
Thịnh Húc chợt hiểu ra điều gì đó "Cô bao nhiêu tuổi? 24? 25? Tôi lớn tuổi hơn cô đúng không? Vậy cô phải gọi tôi..."
" Gọi là gì?"

⬅ Trước Tiếp ➡