⬅ Trước Tiếp ➡
Thịnh Húc nghẹn lời, nuốt lời trở lại ,mang the0 27 tuổi, khiêm tốn gọi tiếng “…chị dâụ”
Yến văn Xu nghe đầu bên kia đïện thoại truyền đến âm thanh " số đïện thoại bạn gọi hiện đang có một cuộc gọi khác", nhịp tim cô đập nhanh hơn tiếng kia.
“Xong rồi.” Yến văn Xu liếm đôi môi khô khốc “ Ngay cả đïện thoại mà chị dâu cũng không thèm nghei.”
Yến Triều vẫn bất động thanh sắc như trước đây, nhưng đuôi lông mày lại cụp xuống.
Anh cất đïện thoại vào ngăn kéo rồi nói “Em về trước đi.”
Yến văn Xu trợn tròn mắt “Anh định mặc kệ chuyện này sao?”
Lúc này, thư ký gõ cửa, nhẹ nhàng gọi "Yến Tổng."
Yến văn Xu thất vọng cúi đầụ
Làm sao cô có thể quên được?
Người anh cả mà cô biết đến là một người nghiện công việc.
Có lẽ là bởi vì gần đây không khí tɾong nhà rấttốt, mọi người cùng nhau đón Tết, cùng nhau nấu ăn, điều này khiến cô có ảo giác về một gia đình hòa thuận và tươi đẹp ?
Yến văn Xu thức thời quay người bước ra ngoài, vừa đi vừa không khỏi buồn bã lẩm bẩm "Tại sao chị dâu lại mang the0 Yến Văn Hoành mà chạy mất?"
"Yến văn Hoành thật đáng sợ nha."
"Chị ấy đưa mình đi không tốt sao? Mình vẫn còn mấy chục triệu tiền tiết kiệm."
Yến Triều ......
Yến văn Xu không vui đóng cửa lại, thư ký nghi hoặc nhìn bóng lưng cô, sau đó đẩy cửa ra, nhỏ giọng nói "Yến Tổng, Tiểu Tốngg đang đợi anh."
Yến Triều đứng lên “Ừm.”
Sau khi đi ra ngoài cửa, Yến Triều đột nhiên nói “Cho tôi biết lịch trình mấy ngày tới.”
Khi anh bước vào phòng họp nhỏ, Tống Tĩnh đã đợi sẵn, Tống Ngũ đang đứng bên cạnh anh ta . Mọi người "Tống cảnh" mấy Chương trước mình đổi sang" Tống Tĩnh" nhé
Sắc mặt Tống Ngũ âm trầm, khuôn mặt bị đủ loại cảm xúc hưng động rối bời bóp méo.
"Yến Tổng." Tống Tĩnh lập tức đứng dậy khỏi ghế sô pha, vươn tay về phía Yến Triềụ
Tống Ngũ nghe được âm thanh này, đầu óc the0 bản năng đau nhức, tựa như bị Yến Triều lại một lần nữa ép vào đài phun nước làm cho toàn thân bất giác chấn̵ động.
Sắc mặt của Tống Ngũ đột nhiên trở nên khó coi hơn.
Yến Triều đến gần, liếc nhìn bàn tay đang đưa ra của Tống Tĩnh, nhưng không nắm lấy mà ngồi xuống đối diện họ.
" Tống tổng có chuyện gì vậy?"
Tống Tĩnh thay đổi phong thái tao nhã, xoay người đá vào chăn Tống Ngũ một cái “Quỳ xuống.”
Trong kinh doanh làm gì có người thực sự thanh lịch văn nhã chân chính đây?
Tống Ngũ bị một cước đá làm không kịp đè phòng, một tiếng "phịch" quỳ xuống.
"Đây không phải là cổ đại, Tiểu Tống đang làm gì vậy?" Yến Triều không nhanh không chậm nói.
“ Gần đây,tɾong nhà vừa mới biết được,Tống Ngũ vì một tiểu nhân tình mà đắc tội với Yến phu nhân.” Tống Tĩnh nói ra lời này, không khỏi thở dài. Ai có thể tưởng tượng ra được đây? Cố Tuyết Nghi vốn mang tiếng xấu nhưng thực ra lại là một người phụ nữ tương đối có thủ đoạn. Đáng tiếc người cô kết hôn không phải người gả cho Tống gia bọn họ. Tống gia rấtthích một người vợ thông minh và lại có thủ đoạn như vậy.
Tống Tĩnh đè nén thu liễm lại suy nghĩ của mình, sau đó nói tiếp “Sau khi gia đình tôi biết, lập tức bảo tôi tự mình đưa cậu ta đến để bồi tội."

⬅ Trước Tiếp ➡