⬅ Trước Tiếp ➡
Trước kia nhà họ Tống có vẻ như được lòng người, nhưng Yến Triều thì ngược lại, không giao tiếp với ai và còn có thể coi là kẻ lạnh lùng lãnh huyết đối với kẻ đắc tội mình.
Bây giờ đột nhiên tình thế đã thay đổi.
Mối quan hệ giữa Giang gia, Phong gia và Tống gia đã trở nên như gần như xa h, tɾong khi mối quan hệ giữa họ và Yến gia lại trở nên vi diệu hơn.
Tống Thừa Đức không phải kẻ ngốc, làm sao có tế không phát hiện được?
Sau đó, Tống Ngũ mới hy sinh một Tống Ngũ mà không do dự.
"Người mà cậ ta đã đắc tội là phu nhân, đến chỗ tôi bồi tội có ích gì?" Yến Triều dịch chuyển cái ghế bên dưới, tùy ý từ trên kệ phía sau lấy ra một cuốn sách, chậm rãi lật qua lật lại, hiển nhiên là tâm tư h0àn toàn không ở trên người bọn họ.
Tống Tĩnh cũng chỉ có thể âm thầm cắn răng mà chịu đựng.
Anh ta mỉm tốt tính cười nói "Yến phu nhân hiện đang ở nước ngoài. Tôi cũng không thể ngàn dặm xa xôi đem Tống Ngũ ra nước ngoài để bồi tội? Hơn nữa..." Tống Cảnh dừng lại, sau đó nói " Hơn nữa Yến Tổng là gia chủ của Yến gia dù thế nào đi nữa cũng phải được Yến Tổng tha thứ trước đã.”
Yến Triều thậm chí không ngẩng đầu lên, thản nhiên nói "Tôi không làm chủ được."
Tống Tĩnh dừng một chút “Ngai nói cái gì?” Anh ta gần như cho rằng mình là đang nghe nhầm.
Vậy mà là Yến Triều thực sự nói rằng anh ấy không làm chủ được?
Vậy ai có thể làm chủ?
Cố Tuyết Nghị?
Tống Tĩnh thậm chí còn không nghĩ ngợi gì, liền coi đó như là cái cớ của yến triềụ
"Vậy ý của Yến tổng. phải như thế nào thì ngài mới chịu bắt tay giảng hòa với Tống gia?"" Những lời này vừa nói ra, Tống gia gần như rơi vào thế yếụ Nhưng Tống Tĩnh thấy rõ ràng, lúc cần phải cúi đầu thì cúi đầu, không có gì to tát.
Yến Triều gấp lại cuốn sách tɾong tay..
Tống Tĩnh cảm thấy nhẹ nhõm khi nhìn thấy hành động của anh. Quả nhiên chiều là này hữu dụng͟͟, bây giờ còn không phải sẽ đưa ra điều kiện đi? Giữa bọn họ, lợi ích mới là hữu dụng͟͟ nhất, Tống Ngũ chỉ là 1 con số mà thôi.
Yến Triều “Vậy phải để Tống Thừa Đức tới quỳ ở chỗ này.”
Lúc này Yến Triều mới phân chút ánh mắt choo Tống Ngũ "cậu ta tính là cái gì?
Tống Ngũ nhất thời cảm thấy bị sỉ nhục, sắc mặt đại biến, loạng choạng chuẩn bị đứng dậy "Yến Triều mày..."
Tống Tĩnh nhìn cũng khó coi nhưng anh ta vẫn giữ được chút lí trí , một tay đè Tống Ngũ xuống, ngăn cản Tống Ngũ làm điều ngu ngốc .sau đó nói “ Yến Tổng không phải có chút quá đáng sao?”
Yến Triều ngắn gọn một câu "... Đây là lần đầu tiên sao?"
Tống Kinh nghẹn lại.
Phải, cũng đúng.
Đây cũng không phải là lần đầu tiên Yến Thị và Tống Thị đối đầu, cũng không phải là lần đầu tiên Yến Triều làm như vậy.
Tống Tĩnh hít sâu một hơi “Vậy chính là không trừ chỗ sống?”
Yến Triều liếc nhìn qua Tống Ngũ đang bị đè chặt.
Tống Ngũ nhìn anh với ánh mắt căm hận.
Lúc này Tống Ngũ mới ý thức được rằng con riêng của Tống gia rấtnhiều, ai cũng có quyền thừa kế, nhưng đồng dạng, ai cũng phải vì gia tộc mà đóng góp bất cứ lúc nào. Hiện tại anh ta đang ở tɾong tay Tống Tĩnh, như một món hàng hóa vậy..
Yến Triều vẫn lạnh đạm nói “Tôi không làm chủ được.”

⬅ Trước Tiếp ➡